gia 'một cái tát mạnh' như vậy. Người Trung Quốc coi trọng nhất là thể diện, nhất là đối với gia tộc chú trọng hình thức này. Cô nghĩ lại, cảm thấy lần này có chút phiền phức.
Cô cùng Trình Mục Dương ngồi ở chiếu bạc chỉ có hai người, bên trong bức rèm, cô nhìn hắn, hắn lại nhìn cô.
Cuối cùng, cả hai đều cười.
Hắn bảo nhà cái tiếp tục lắc xúc xắc, thuận miệng nói: "Anh vẫn cho rằng đã hiểu hết về em."
Nam Bắc từ trong tay hắn lấy ra một thẻ bạc ném xuống: "Cuối cùng cũng phát hiện anh căn bản là không hiểu em sao? Nhớ rõ em đã từng nói trước đây có lần đã bắt một con khỉ không? Để có thể bắt khỉ, thắt lưng phải mềm dẻo. Kỳ thật, em cũng không giỏi tới mức đó, thật sự không giỏi đâu." Cô nhếch miệng nở nụ cười: "Anh trai em mới lợi hại, chỉ cần đánh một quyền vào mũi anh, sẽ đem xương cốt ở đó biến thành những mảnh nhỏ găm vào đầu, phương thức ra đòn rất nghệ thuật."
Trình Mục Dương cười một cái, nhẹ nhàng lấy tay gõ chiếu bạc: "Cô gái kia nói với em điều gì?"
"Cô ấy cảm ơn em, cầu nguyện Phật tổ sẽ phù hộ em."
"Vì sao?"
"Myanmar." Cô chăm chú nhìn hai đĩa sứ đang chuyển động, phán đoán thắng thua của mình. "Bọn họ là quốc gia rất tôn thờ Phật giáo. Nếu anh có dịp ghé qua sẽ thấy rõ, đây là lời chúc phúc chân thành của họ."
Trình Mục Dương nhớ lại một lát, học lại lời nói của cô gái kia.
Quả nhiên là thiên tài ngôn ngữ, nghe một lần liền nhớ kỹ.
Lời nói này dùng giọng của hắn nói ra, gợi cảm mê hoặc lòng người.
Đĩa sứ mở, hắn thắng.
Cô vốn định dùng tiền của hắn để kiếm ít vốn cho mình, không nghĩ đến là hắn thắng.
Trình Mục Dương đưa tay đè tay cô đặt ở trên chiếu bạc, bí hiểm cười cười: "Càng thiếu nợ càng nhiều, làm sao bây giờ?"
"Thôi thì đánh cược bồi thường a." Nam Bắc cố ý ngả ngớn nói, vẫy tay với nhà cái: "Để chúng tôi nghỉ ngơi một chút."
Nhà cái thực thức thời rời khỏi bức rèm che.
"Anh không nên nổ súng ở sòng bạc, hơn nữa là tự tay nổ súng. Việc này không đáng."
Hắn cười: "Lo lắng cho anh?"
"Em sợ anh sẽ gặp phiền toái." Giọng nói Nam Bắc mềm mại, nhẹ nhàng, lấy tay chỉ vào mi tâm hắn: "Anh suy nghĩ cái gì? Trình Mục Dương, nói em biết, trong đầu anh tột cùng là đang nghĩ cái gì?"
Hắn nắm lấy cô kéo ra khỏi mi tâm của mình, thấp giọng nói: "Anh rất khi nổ súng, vừa rồi chỉ sợ em có nguy hiểm."
Chỉ khi có hai người, hắn mới có dáng vẻ này, nói những lời này.
Nam Bắc bỗng nhiên nhớ lại một đêm đó tại Bỉ. Cô ngồi trên mặt đất bên cạnh đám lửa, chúc mừng mình khi nhận được tin tức của Nam Hoài. Khi đó, hắn cũng không biết vì sao cô vui vẻ như vậy, chỉ là ngồi trông chừng, sợ cô bị phỏng tay.
Hắn càng không biết, một tuần sau, cô liền rời khỏi hắn, trở về Uyển Đinh.
CHƯƠNG 15 - SÒNG BẠC MYANMAR 3
Hai người đang nói chuyện.
Cô gái trẻ của Chu gia ôm một cậu bé vào sòng bạc.
Cậu bé kia mấy ngày nay thấy Nam Bắc cũng đặc biệt thích cô, vén rèm bước vào, vỗ vỗ chân Nam Bắc. Cô cười ôm cậu bé đặt trên một cái bàn.
"Cha em nói, vừa rồi chị vì một cô gái Myanmar mà làm ầm ỹ?"
Đứa bé trai bốn năm tuổi, dáng vẻ rất chững chạc.
"Đúng vậy." Nam Bắc tươi cười nhìn Trình Mục Dương, sau đó nhéo cái mũi cậu bé. "Cha em còn nói gì?" Cậu bé nhún nhún vai: "Cha nói, những người trẻ tuổi hiện nay thật không hiểu phép tắc."
Nam Bắc cười lên tiếng: "Một chữ cũng không sai?"
"Một chữ không sai." Cậu bé nói "Em đặc biệt nhớ kỹ để đến nói cho chị nghe."
Nam Bắc nắm tay cậu bé trong tay mình, nói: "Chị nói với em một chút chuyện thú vị." Cậu bé vuốt cằm, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn cô. "Ở đất liền có rất nhiều nhà giam, bên trong nhốt toàn người xấu. Nhưng em có biết, người xấu cũng chia thành năm, bảy loại." Nam Bắc nhỏ giọng dỗ cậu bé. "Ở nơi này, những người xấu phải hầu hạ người khác hoặc là bị người ta làm nơi trút giận."
"Như vậy." Cậu bé nhíu mi, "Bọn họ phân chia cấp bậc như thế nào?"
"Bắt nạt phụ nữ, hình phạt chính là bỏ tù, những người đàn ông bắt nạt phụ nữ chính là những kẻ yếu."
"Bắt nạt phụ nữ?"
Nam Bắc chỉ chỉ Trình Mục Dương: "Ví dụ như anh ấy, anh ấy rất thích chị, muốn hôn chị, nhưng chị không đồng ý, anh ấy lại nhất định muốn hôn. Bắt nạt phụ nữ chính là như thế."
Trình Mục Dương nhướng mày, không tiếng động nở nụ cười.
"Cho nên, phải nhớ rõ lời chị nói." Nam Bắc lấy tay
Prev..
1....
35.
36..37..38.
39.
...102..
Next Đến trang: