The Soda Pop
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho trọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho tròn an khang. Chúc năm mới bình an. Cả nhà đều sung túc.
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49049292
Visits Today: 51531
This Week: 3017188
This Month: 1043738

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bắc cúi đầu đáp lời.

Bỗng nhiên có âm thanh rất nhỏ, là âm thanh của kim loại.

Trình Mục Dương rời tay khỏi thân thể cô, từ trong túi quần lấy ra chai rượu nhỏ màu bạc, dùng răng nanh mở bình, chính mình uống một ngụm lớn. Nam Bắc mê mang nhìn hắn, cho đến khi hắn dùng ngón tay ẩm ướt nâng cằm cô lên, đem rượu trong miệng hắn truyền sang miệng cô.

Hương vị cồn đậm đặc, cô bị sặc đến chảy nước mắt.

"Đồ khốn."

"Tiếp tục mắng." Hắn cười, lại tiếp tục mớm rượu cho cô, đầu lưỡi dây dưa đầu lưỡi, khiến cô không thể thở.

"Trình Mục Dương, anh là đồ khốn, từ đầu đến đuôi là đồ khốn ——"

Âm thanh xé vải, áo ngực của cô đã bị hắn mở ra, tay không còn ôn nhu nữa. Hương vị cồn vẫn lan tràn trong miệng. "Tiếp tục mắng."

Trong thanh âm, ý cười tràn đầy.

Hắn rõ ràng là đồ khốn. Cô lại căn bản không thể kháng cự.

Chỉ là thân trên kề cận ma sát như vậy cô đã bị tra tấn đến thần trí không tỉnh táo.

Cuối cùng hắn rốt cuộc cũng tháo bỏ quần áo của cô, một tay ôm cô, sau đó cởi quần dài của mình, đồng thời vén rèm cửa sổ lên, toàn bộ quá trình, nụ hôn không bị gián đoạn.

Nam Bắc nhắm mắt, cảm giác được ánh sáng chiếu vào toàn bộ căn phòng.

Cô mơ mơ màng màng cắn bờ môi hắn: "Không cần mở cửa, bật đèn đi." Phòng hắn đối diện bể bơi, nếu có người xuất hiện, nhất định sẽ thấy những hình ảnh này.

"Không có ai, có người canh ở bên ngoài." Trình Mục Dương nhẹ giọng lừa gạt cô, "Bắc Bắc, mở to mắt."

Là ánh nắng, không phải ánh đèn.

Cho nên thật là có độ ấm, độ ấm nóng rực.

Cô híp mắt, mơ hồ nhìn mắt hắn, đôi mắt nâu kia tràn đầy tình dục, xinh đẹp đến không thực. Cô đến bây giờ chưa từng nói cho hắn biết, lần đầu tiên nhìn ánh mắt hắn, cô cảm thấy hắn chính là một chàng trai đơn thuần.

Lạnh lùng, lại thiện lương.

Mồ hôi không ngừng chảy xuống dính vào làn da hai người.

Trình Mục Dương đưa lưng về phía ánh mặt trời, đem hai tay của cô đặt trên vai hắn, nâng chân cô lên, chậm rãi tiến vào, môi lại ngăn chặn mọi rên rỉ của cô.

"Ôm chặt anh." Hắn thấp giọng cầu cô, "Bắc Bắc, ôm chặt anh."

Một khoảng thời gian, hắn ôm chặt cô, im lặng chờ đợi cô thích ứng hắn.

Thân thể hắn, bao vây mọi tư duy của cô. Nam Bắc giãy dụa không được, chỉ có thể chậm rãi quen với sự có mặt của hắn trong cơ thể cô.

Thích ứng với động tác xé rách của hắn, một lần lại một lần thân thể bị xỏ xuyên. Đau đớn lan tràn trong huyết mạch, cồn sáu mươi độ lại khiến cô không có sức lực giãy dụa, thân thể bởi vì hắn không ngừng chiếm giữ mà trở nên mềm mại.

Toàn bộ quá trình, Trình Mục Dương đều im lặng nhìn Nam Bắc, tay chưa bao giờ rời khỏi thân thể cô. Mồ hôi không ngừng chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất. Hai người từ hành lang đến trên giường, hạ thân vẫn gắt gao kết hợp, thắt lưng cô gấp khúc thừa nhận sự chiếm hữu cùng với ra vào của hắn.

"Anh rất nhớ em."

Hắn nặng nề mà thở hổn hển. Cuối cùng, dùng môi hôn lên ánh mắt nhắm chặt của cô, "Vẫn luôn nhớ em."

Ánh mặt trời chói chang đốt cháy cô. Hai người nằm trên giường hỗn loạn, đồng thời đạt đến cao triều.

Cô thật sự là bị rượu của hắn làm say khướt.

Cuối cùng, trong cảm giác mông lung thấy hắn mang cô vào phòng tắm, dưới vào hoa sen giúp cô tẩy rửa. Ngón tay thon dài cẩn thận tỉ mỉ lau chùi toàn thân.

"Khát nước..." Nam Bắc cọ cọ thân thể hắn.

Tay Trình Mục Dương đang nâng thắt lưng cô, bởi vì động tác này của cô mà thân thể hắn lại có phản ứng.

"Khát..."

"Muốn uống nước?"

"Vâng."

"Tắm xong rồi uống, được không?"

"Khát."

Uống rượu nồng độ quá cao khiến cô khát nước nghiêm trọng.

Hơn nữa lại đang đứng dưới dòng nước, nghe tiếng nước chảy, khát càng khát hơn.

Cô chưa bao giờ biết, ở trạng thái này làm nũng, đối với Trình Mục Dương có bao nhiêu dụ hoặc. Hắn đem cô đặt trong bồn tắm lớn, nửa thân quỳ dươi đất hé miệng ngậm ngực cô.

"Trình Mục Dương, khát." Nam Bắc vỗ vỗ lưng của hắn, bởi vì hắn chợt dùng sức mà run rẩy, "Em muốn uống nước...Uống nước trước, uống nước xong....Lại làm..."

Cô thật sự đã khát muốn chết.

Tóc dài phân tán trước ngực, tay hắn quấn quanh thắt lưng Nam Bắc, không để ý đến kháng nghị, tách hai chân cô ra lại đem chính mình đẩy vào.

Nam Bắc cúi đầu rên rỉ, cả miệng khô khốc,
Prev..1....37.38..39..40.41....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Mỉm cười và quay đi
» Người đội mũ rộng vành
» Lời nguyền Ebola
» Lời chưa nói
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0017/s
Thanks to Xtgem