này, tại sòng bạc này, không ai có thể công khai làm chuyện này, chỉ tưởng tượng cũng khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.
Nam Bắc nhăn mi.
Cô đưa tay vén bức rèm lên, muốn nhìn một chút người nào trên chiếc thuyển này có lá gan như vậy.
Rất nhanh từ cửa vào có một đôi chân, sau đó cả người chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Có người nhận ra người tới, thấp giọng bàn tán.
Nam Bắc cũng nhẹ nhàng mà phun ra một hơi, thấp giọng thì thào một câu.
"Cái gì?" Trình Mục Dương thấp giọng hỏi cô.
"Lúc trước, khi làm Ngô gia nhượng lại sòng bạc, người này chính là người không chịu phối hợp." Nam Bắc cười cười: "Em có ấn tượng với hắn rất sâu."
"Có nghe qua một chút. Cuối cùng, chính phủ phải lấy tội đánh bạc mà niêm phong gia sản của Ngô thị tại đại lục, cùng với đình chỉ việc làm ăn của sòng bạc Ngô gia tại khu Tam Giác Vàng, đây là phương pháp xử lí ngoài ý muốn." Trình Mục Dương nhìn cô. "Nhưng mà, xử lý như vậy cũng rất hợp lý."
"Có ý gì?" Nam Bắc cười dài nhìn hắn.
Trình Mục Dương vuốt cằm: "Anh trai em cùng với quân nổi dậy Myanmar liên minh, chính phủ niêm phong sòng bạc."
Cô ừ một tiếng: "Chính phủ cùng với quân nổi dậy cũng không hoàn toàn đối lập với nhau, tựa như..." Cô nhẹ giọng nói với hắn, "Tựa như chính phủ Nga cùng với các thế lực hắc bang, xương cốt hợp với thịt, không chia cắt."
Khi bọn họ trao đổi, Ngô thiếu gia kia đã đi đến trước mặt ôm lấy cô gái. Thân hình nho nhỏ lại bị người khác kẹp nách như thế, trông như một con búp bê vải.
Hắn dùng hai ngón tay nhéo gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch: "Đừng chạy, chốc nữa sẽ khiến em thoải mái." Vừa nói chuyện vừa vẫy tay gọi nhân viên sòng bạc, "Nơi này có thuê phòng không?"
Cô gái phục vụ không nghĩ tới sẽ có người yêu cầu thế này: "Có, nhưng nơi này không cho phép..."
"Không cho phép cái gì?"
Cô gái khẽ cười, ôn nhu nói: "Chu gia có nói qua, thuyền này có khách quý nên phải kiêng kị, không cho phép "gặp hồng" xung hỉ. Chúng tôi có quy tắc của mình, nếu quý khách không thể chấp nhận, xin mời rời thuyền."
"Gặp hồng xung hỉ?" Ngô Thành Phẩm cười, dùng tay phải xé váy làm bằng vải bố của cô gái kia, "Cô ấy là bạn gái của tôi, bạn gái nhỏ."
Bởi vì vải bố rất cứng nên xé hai ba lần mới rách, hắn ném mấy tấm vải rách xuống đất.
Hắn làm rất thản nhiên, lấy cớ cũng rất khéo.
Cô gái phục vụ trầm mặc không biết nói gì.
Lúc này, tất cả các bức rèm đều bị người xốc lên, những cô gái bưng nước phục vụ cũng dừng bước, tránh xa nơi Ngô Thành Phẩm đứng.
Cuối cùng, Nam Bắc vén rèm đi ra.
Cô lên thuyền này là việc ngoài ý muốn, tham dự chuyện lần này cũng là ngoài ý muốn, tất cả mọi người đều nghĩ người Nam gia sẽ không xuất hiện. Cho nên, khi cô cùng Trình Mục Dương xuất hiện trên tàu, trừ những người biết rõ, tất cả còn lại chỉ nghĩ cô là người phụ nữ của Trình Mục Dương. Là người phụ nữ của vua chiến tranh Moscow.
Cô xuyên qua từng bức rèm ngăn cách, ánh sáng mờ ảo dừng trên người cô, từng bước đến gần. Người xung quanh Ngô Thành Phẩm đều rời đi, hắn đã đem một con dao cắt từng nhát lên y phục của cô gái.
Giọng nói rất nhỏ phát ra từ cái miệng lẩm bẩm không ngừng của cô gái kia.
"Đã lâu không gặp, Nam đại tiểu thư."
Ngô Thành Phẩm nhìn thấy cô, động tác trong tay cuối cùng cũng ngừng lại. Hắn không chút ngạc nhiên.
Xưng hô dữ dội kính cẩn cùng với động tác như vậy đã quá rõ ràng, hắn chính là muốn nói với cô: Nam Bắc, tôi vì cô, vì bị quân chính phủ Myanmar thôn tính tiêu diệt mấy trăm triệu đô la Mỹ mà đến."
"Bao nhiêu năm rồi?" Nam Bắc đem tầm mắt chuyển qua trên người hắn, "Hai năm? Hai năm trước, chúng ta có gặp qua tại Tam Giác Vàng."
"Đại tiểu thư còn nhớ rõ?"
Ngô Thành Phẩm cổ tay dừng một chút, con dao màu bạc trong tay liền phản xạ ánh sáng.
Dao của hắn hướng về người cô, vươn cánh tay là có thể đâm vào.
Trình Mục Dương cùng Thẩm Gia Minh đồng thời đứng dậy, Thẩm Gia Minh vẫy tay với người bên cạnh, mà Trình Mục Dương đã từ trong người hắn lấy ra một khẩu súng màu bạc, nhắm ngay mi tâm (điểm giữa hai đầu lông mày) Ngô Thành Phẩm.
Đồng thời, có âm thanh lên đạn, xung quanh hắn khoảng mười bước có hơn hai mươi người, đồng thời giương súng lên.
Không ai biết những người này xuất hiện thế nào.
Tất cả bọn họ chỉ yên lặng nâng súng, ngoài việc lên đạn thì không có động tác dư thừa nào.
Nam
Prev..
1....
33.
34..35..36.
37.
...102..
Next Đến trang: