Bắc không chú ý đến con dao kia, nâng một tay lên: "Tại khu Tam Giác Vàng, anh nên biết tôi là người thế nào, kiêng kị những cái gì."
"Tốt, ha ha, tốt! Đại tiểu thư, xin hãy tiếp tục."
Ngô Thành Phẩm liếm miệng mình, cổ tay đã muốn đâm xuống.
Ánh mắt Nam Bắc tối đen, thực bình tĩnh: "Lúc trước tại biên giới có hơn mười mấy gia tộc, vì sao bây giờ chỉ còn có bốn?" Cô từng bước đến gần, dùng hai ngón tay nắm lưỡi dao của hắn. "Bởi vì người Trung Quốc luôn mê tín, số 4 là một con số rất đẹp. Cho nên chúng tôi tự mình đào thải, người thắng làm vua, thua thì bị tiêu diệt, cuối cùng chỉ còn lại bốn dòng họ." Nói cũng chưa nói xong liền nhắm má Ngô Thành Phẩm mà tát hai bạt tai.
Lần thứ nhất mọi người đều bất ngờ, mà người bị đánh là Ngô Thành Phẩm cũng không có sự chuẩn bị.
Lần thứ hai, cả sòng bạc đều yên tĩnh.
Trình Mục Dương cười cười, ngón tay đã nắm chặt cò súng.
"Bắc Bắc." Thẩm Gia Minh dụi điếu thuốc vào gạt tàn. "Trên thuyền này không nên giết người." Nếu được thì tận lực không giết người trên thuyền của Chu gia, đây là lễ nghi của người làm khách.
Hơn nữa hắn biết, Nam Bắc có thể làm đến cái gì.
Cô chuyển ánh nhìn lại đây, tuy rằng là trả lời vấn đề của Thẩm Gia Minh nhưng ánh mắt lại nhìn Trình Mục Dương: "Không cần nổ súng."
Thẩm Gia Minh vốn đang cười thấy cô nhìn lại thì sắc mặt chợt thay đổi.
Thân thể của cô gái kia che đi điểm yếu của Ngô Thành Phẩm, lúc Thẩm Gia Minh lao ra, Ngô Thành Phẩm đã chuẩn bị ra tay.
Lưỡi dao âm u thẳng đến lưng của Nam Bắc.
Ngay khi hắn định đâm xuống thì nhanh như chớp bị người nắm lấy cổ họng. Nam Bắc dùng một tư thế quỷ dị, nghiêng người về phía sau, hai ngón tay đặt tại yết hầu của hắn, móng tay phấn hồng đâm vào cổ họng.
Con dao kia đặt ngay trước bụng cô, tiến thêm một tấc là một nhát trí mạng.
Một luồng sáng trắng xẹt qua mắt Ngô Thành Phẩm, cổ họng bị người ta nắm chặt, chỉ dùng sức sẽ hít thở không thông.
So với sự áp chế vào hai năm trước, lúc này hắn biết bản thân mình có chết cũng không kì lạ.
Cô muốn làm hắn hít thở không thông, chính mắt trông thấy bộ dáng tuyệt vọng của hắn. Ngón tay vừa xiết chặt, dùng sức, bỗng nhiên Ngô Thành Phẩm toàn thân căng cứng, dần dần trượt xuống.
Nam Bắc nhẹ nhàng nhăn mi, nhưng rất nhanh lại giãn ra.
Là Trình Mục Dương.
Lúc cô buông tay, Ngô Thành Phẩm đã ngã trên mặt đất.
Viên đạn chính giữa mi tâm, không sai chút nào.
Cũng bởi vì nhắm ngay mi tâm, trên người cô không dính một vết máu.
Thời điểm Trình Mục Dương nổ súng, hai mươi người cầm súng cũng đồng thời ra tay, súng có ống giảm thanh nên hai mươi phát bắn ra cùng lúc cũng không có tiếng vang. Trừ bỏ cô gái nhỏ kia, tất cả người Ngô gia đều ngã xuống đất, thống khổ rên rỉ.
Xa xa, Trình Mục Dương thu hồi khẩu súng, gương mặt dưới ngọn đèn màu cam trong thật bình tĩnh, chỉ có ánh mắt nhìn về phía cô, vỗ vỗ vai Thẩm Gia Minh rồi đi đến bên người Nam Bắc.
Cô xoay người, vuốt những nơi xương cốt bị tổn thương của cô gái kia.
May mắn, không có gãy xương.
Cô nhẹ giọng nói: "Không phải sợ, tôi là Nam Bắc."
Ánh mắt cô gái bỗng nhiên sáng ngời, vươn tay, có chút run rẩy, đặt tay trên mặt cô lẩm bẩm một câu. Không ai có thể hiểu trừ cô, là lời cầu nguyện của người Myanmar.
Đó là một quốc gia cằn cỗi nội loạn liên miên, nhưng cũng rất lạc quan vui vẻ.
Bọn họ tin tưởng Phật tổ có thể phù hộ cho con người, giờ khắc này, khi trải qua bạo ngược cùng chết chóc, dáng vẻ tiều tụy này vẫn tin tưởng như cũ.
Rất nhanh liền có người đến mang thi thể cùng những người bị thương đi, vài cô gái mặc sườn xám nghiêng người lau máu trên sàn nhà. Một sự kiện nho nhỏ này, ngược lại làm cho những người đánh bạc càng hưng phấn hơn.
Không thể không thừa nhận, đối với dân cờ bạc mà nói, nhìn thấy máu có thể làm cho họ quên đi nhân tính, đắm chìm trong thiên đường, trong địa ngục, trong chiếu bạc, trong tiếng kêu lóc xóc của những chiếc đĩa sứ đựng xúc xắc.
Mấy triệu đô la Mỹ mặc dù không phải mục đích cuối cùng, nhưng riêng tội danh đánh bạc cũng khiến Ngô thị bị hai quốc gia bóc lột mấy tầng gia sản. Ngô Thành Phẩm có oán hận với cô như vậy cũng là bình thường.
Nhưng kết quả cuối cùng, Trình Mục Dương lại đem toàn bộ ân oán này nắm trong tay hắn.
Tự tay bắn chết tiểu thiếu gia của Ngô gia, lại ở trước mặt mọi người hung hăng cho Chu
Prev..
1....
34.
35..36..37.
38.
...102..
Next Đến trang: