wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49274087
Visits Today: 276326
This Week: 3241983
This Month: 1268533

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

là chuyện gì to tát, không nên xem thường quốc gia Myanmar này, bọn họ có một chùa Vàng [1"> tại Yangon, đã trải qua hơn hai ngàn năm, khẳng định sẽ bảo vệ con dân của chính mình.

Cô vẫn tin tưởng, cái gọi là nhân duyên quả báo.

Cô cũng nghe được, những gì Trình Mục Dương mới nói, chính là ý này.

Chẳng qua hắn là đang nói chính hắn.

Trình Mục Dương ngủ hơn hai giờ thì tỉnh lại. Hắn nghĩ cô vẫn đang ngủ, không ngờ vừa động đậy thân mình thì Nam Bắc lập tức mở mắt: "Tỉnh?"

"Em không ngủ sao?"

"Anh ngủ, em làm sao dám ngủ." Nam Bắc che miệng ngáp, "Em không tin tưởng bọn họ lắm, người ở đây có thù hận nghiêm trọng với người Trung Quốc, mà chúng ta lại là Hoa kiều."

Cô nhớ rõ, trước đây Nam Hoài đã từng nói qua. Những người đi tranh cử chính phủ ở Philippines muốn gom góp tiền bạc thì sẽ bắt cóc những người Hoa giàu có. Khi đó có người tìm Nam gia, muốn họ ra mặt giao tiền chuộc đổi con tin.

Cô nghe anh trai nói vậy thì thấy rất kỳ lạ. Nếu bắt cóc vì tiền, trực tiếp giao tiền là được rồi, vì sao còn muốn tìm người Nam gia làm người giao tiền chuộc?

"Những người tranh cử kia đều là ủy thác các tổ chức vũ trang để bắt cóc." Nam Hoài ngồi xổm trước mặt cô, dùng dao tước mía cho cô ăn, "Dân tộc này thù hận với Trung Quốc rất sâu sắc, nhìn người Trung Hoa chịu khổ, giống như người Trung Đông đối với sự kiện 911, rất hưng phấn. Có nhiều người mang tiền chuộc đến, nhưng nếu con tin là người Hoa thì sẽ bị giết chết, không tìm chúng ta, có thể tìm ai?"

Cô hé miệng phun bã mía: "Vì sao lại tìm chúng ta?"

Philippines là một quốc gia nhiều quần đảo, cũng không nằm trong phạm vị của Uyển Đinh.

"Trừ khi những tổ chức này muốn bị chúng ta bài xích về mặt kinh tế." Nam Hoài tước mía tiếp tục đút cho cô, "Không có tiền? Sẽ không có vũ khí, không có cơm ăn, chỉ có con đường chết."

Cho nên cô cũng không thích quốc gia này.

Không nghĩ tới, hiện tại lại ở ngay đây.

"Hiện tại có chính phủ giúp đỡ." Trình Mục Dương chống tay ngồi dậy, "Nhưng mà nếu đụng đến các tổ chức nhạy cảm sẽ rất phiền phức. Đa số bọn họ đều tồn tại trên những hòn đảo riêng, rừng mưa nhiệt đới, địa hình rất khó đi."

Tuy rằng khi hai người trao đổi đều dùng tiếng lóng, nhưng dù sao vẫn đang ở trên thuyền Philippines, cẩn thận vẫn hơn.

Đến hừng đông, những người Philippines tiến vào, nói qua hai câu, đại khái là sắp cập bờ. Cả hai người đều không mang theo hành lí gì, quần áo cũng là được tặng nên không cần chuẩn bị thứ gì, chỉ đợi rời thuyền.

Khi có người trả hộ chiếu cho Trình Mục Dương, nói rằng những tin tức trong hộ chiếu cần phải xác minh, tạm thời hai người sẽ ở trên đảo vài ngày. Trình Mục Dương vỗ vai đối phương, dùng tiếng Philippines nói: "Không thành vấn đề."

Bão rốt cuộc cũng tan, trời trong nắng ấm.

Hai người đi lên boong tàu, Nam Bắc nhẹ nhàng hít vào một hơi. Bỗng nhiên người Philippines bên cạnh ngã xuống, cảnh tượng này khiến mọi người bất ngờ.

Trình Mục Dương nhẹ giọng nói: "Đừng nhúc nhích, có tay súng bắn tỉa."

Hắn nói xong, tiến sát lại Nam Bắc, đem cô chắn ra ngoài phạm vi ngắm bắn.

Trên bờ cát có hai người đàn ông trẻ tuổi, một người vẫn duy trì tư thế bắn, một người tháo kính ngắm, nói với người phía sau vài câu, lập tức từ rừng cây cách đó không xa đi ra khoảng bốn mươi mấy người Philippines. Súng trường được phun sơn ngụy trang cùng màu với cây cối, là trang bị tiêu chuẩn của chiến đấu.

"Trong nghề sao?" Người nói chuyện là người quấn vải trắng che hơn nửa khuôn mặt và mắt phải, có thể nghe được bọn họ thấp giọng trao đổi với nhau, "Xung quanh có hơn bốn tay súng bắn tỉa, các người không thoát được đâu."

Người kia bảo bọn họ hai tay ôm đầu đi xuống thuyền.

Trình Mục Dương không trả lời, bước qua thi thể của người Philippines, nhìn cổ hắn. Trong lúc đó, Nam Bắc cũng chú ý tới cổ người kia, vị trí trúng đạn không bình thường, không phải viên đạn mà là một cây châm, dưới ánh mặt trời phản quang rất yếu ớt.

"Là gây tê." Người mang súng dùng tiếng Anh nói: "Có hiệu quả khoảng ba giờ."

***

Chú thích:

[1"> Chùa Vàng hay còn gọi là chùa Shwedagon (Shwedagon Zedi Daw, ở Yangon được coi là ngôi chùa linh thiêng nhất Myanmar. Tại đây có lưu giữ 4 báu vật thiêng liêng đối với các tín đồ Phật gíao, gồm cây gậy của Phật Câu Lưu Tôn, cái lọc nước của Phật Câu Na Hàm, một mảnh áo của Phật Ca Diếp, và 8 sợi tóc của Phật Thích Ca. Stupa dát vàng của chùa cao tới 98m. Chùa
Prev..1....62.63..64..65.66....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
» Thời gian trôi theo những cơn mưa
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0041/s
Thanks to Xtgem


pacman, rainbows, and roller s