rõ là thuốc gì, treo túi thuốc ngay trên đầu giường. Trước khi đi, hỏi hắn điều gì đó, Trình Mục Dương lấy ra cuốn hộ chiếu.
Bác sĩ lại chỉ chỉ Nam Bắc.
Trình Mục Dương giải thích hai câu, dù sao cũng là gặp thiên tai, giải thích thế nào cũng hợp lý.
Đến đêm khuya, có người đến làm thủ tục giấy tờ với Trình Mục Dương, thuận tiện nói cho hắn biết, bão quá lớn, tạm thời dừng ở đảo gần đây, chờ gió ngừng rồi có thể đi tiếp.
Người kia đem hộ chiếu trả lại cho hắn.
Khi đám người hoàn toàn rời đi hết, cô mới vươn tay thử độ ấm của hắn.
Vẫn sốt nhẹ.
"Không quen sao?" Hắn dùng tay trái, đem đầu của cô dựa vào vai hắn.
Nam Bắc thật sự là mệt mỏi, thả lỏng dựa vào hắn.
"Anh nghĩ rằng cả anh và em đều có cuộc sống an nhàn sung sướng sao?" Cô ngáp một cái, "Thật ra trước đây, lúc còn nhỏ em đi theo anh trai, cuộc sống thế nào cũng đã trải qua, là một đứa nhỏ hoang dã."
"Anh biết." Hắn gần như thì thầm, đùa với cô, "Vừa rồi ở trên đảo đã biết."
Cô thè lưỡi, mặt có chút hồng.
Rốt cuộc cũng có cơ hội nói chuyện với hắn: "Tay anh thế nào?"
"Không tốt lắm." Trình Mục Dương nghĩ nghĩ, "Về sau rèn luyện tốt thì có thể dùng thìa, cầm đũa sẽ có chút khó khăn. May mắn là tay trái và tay phải của anh hoạt động như nhau, sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn."
Cô gật đầu.
Qua một lát, lại hỏi hắn: "Có thể mặc quần áo chứ?"
Trình Mục Dương buồn cười: "Có thể, cuộc sống hàng ngày có thể làm, chỉ là năng lực tự vệ cùng độ nhanh nhạy sẽ giảm xuống."
Tầm mắt của cô dừng lại trên cánh tay băng bó của hắn: "Nói không chừng Phật tổ thấy anh giết quá nhiều người, muốn anh buông dao, lập địa thành phật."
"Dao mổ, cũng không có nghĩa là con dao." Trình Mục Dương từ lời của cô nói tiếp. "Dao mổ là những suy nghĩ xằng bậy, mê hoặc, là cố chấp. Có những thứ này mới sinh ra ác niệm, ác ngữ, thậm chí là hành động tàn ác."
Nam Bắc cọ cọ đầu trên vai hắn tìm một tư thế thoải mái: "Thật là dài dòng, nói đơn giản được không?"
"Cố chấp." Hắn cười một cái, "Đây mới là căn nguyên. Mặc kệ là thân phận, địa vị, tài phú, hay là mĩ nhân, muốn có đều phải trả giá, ví dụ như cánh tay này." (chỗ này không biết mọi người có hiểu không, ý anh Dương là thứ cần buông không phải con dao trong tay mà là sự cố chấp cùng tạp niệm trong chính bản thân con người, bởi vì những thứ đó mới là nguyên nhân gây nên mọi chuyện.)
Hắn nói thản nhiên.
Nam Bắc đặt tay lên vết thương của hắn: "Làm sao có thể bị thương nặng như vậy?"
"Không kịp dùng công cụ." Giọng của Trình Mục Dương rất thấp, "Nếu chậm chúng ta sẽ bị nổ chết, một cánh tay đổi lấy hai mạng, thật có lợi." Cô nâng tầm mắt, nghiêm chỉnh nằm trên người hắn, không nói chuyện.
Qua một lát đứng dậy xem xét, sau đó lại nhanh chóng tiến vào lòng hắn.
Trình Mục Dương đang ngủ.
Cô tắt đèn, chỉ có ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ. Trình Mục Dương nằm đó, ôm cô vào lòng. Nam Bắc nửa ngủ nửa tỉnh, có lúc cảm giác được hắn động đậy cánh tay, cô nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó lại ngủ tiếp.
Động tác này, như là bản năng.
Cô tựa vào người hắn, cả hai đang mặc trang phục do người Philippines cung cấp, màu xanh thẫm, giống như là đồ cho tình nhân. Mặc dù trước khi thay quần áo, cô đã dùng nước ấm rửa sạch những vết bẩn trên người của cả hai, nhưng không rửa sạch hết được, có một mùi không dễ chịu lắm.
Cô khụt khịt mũi, thật hâm mộ khi hắn có thể ngủ ngon như vậy.
Nhìn gói thuốc nước sắp hết, Nam Bắc nhẹ nhàng đè tay của hắn lại, đem kim rút ra.
Từ sau khi về nước, có một thời gian dài cô ở Myanmar. Những người ở đó cho dù là thợ hay nông dân đều thích mang dép lê, nhiều người nói là do trời nóng, do mưa nhiều, hoặc là do quá nghèo.
Kỳ thật, tất cả chỉ vì thuận tiện cho việc bái phật.
Giống như những người xuất gia cạo đầu đi chân trần, bọn họ tin rằng người theo Phật đều là: "Trên là trời, dưới là đất", thẳng thẳn tấm lòng với Phật tổ. Sảnh đường của Phật, gạch men dưới ánh nắng rất nóng bỏng, đi chân không sẽ không chịu được, nhưng không ai vi phạm tập tục này, tất cả đều không mang dép. (bởi thế mang dép lê để dễ cởi bỏ đấy)
Đây là tín ngưỡng của bọn họ.
Mà khi cô ở nơi này, chưa từng bái lạy qua Phật nào.
Không phải không tin, mà là rất tin. Lần đầu tiên nhìn thấy Ngô Thành Phẩm, cô đã nói qua, hai bàn tay nhuốm máu không phải
Prev..
1....
61.
62..63..64.
65.
...102..
Next Đến trang: