Old school Swatch Watches
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49131508
Visits Today: 133747
This Week: 3099404
This Month: 1125954

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

nghi hoặc nhìn hắn.

"Hắn đang hỏi cô có phải đã gặp qua Trình Mục Dương hay không."

"Gặp qua." Cô từ chối cho ý kiến, "Gặp qua tại Moscow. Trình Mục Dương là đồ vô lại, từ đầu đến đuôi là đồ vô lại."

Trình Mục Dương nhẹ nhàng giơ mi, đáy mắt nổi ý cười.

Người cầm đầu cười to: "Chúng tôi đang trên đường trở về đảo Miên Lan [2">, có muốn đi cùng hay không?"

Hắn vừa nói xong thì nghiêng người để lộ ra một con đường. Nói là mời, thật ra giống bắt buộc hơn.

"Được." Trình Mục Dương thản nhiên nói, "Vừa vặn tôi cũng có một vụ làm ăn muốn cùng các người nói chuyện."

Cuối cùng, mọi nhân viên cứu viện của chính phủ đều bị áp giải đến mặt sau của con thuyền, chỉ có Trình Mục Dương và Nam Bắc là ngồi với người cầm đầu. Nam Bắc ở trên thuyền ngủ đến mấy giờ.

Khi tỉnh lại, Trình Mục Dương cũng không có bên cạnh.

Mệt nhọc liên tục mấy ngày, cô quả thật kiệt sức rồi, tối hôm qua vì muốn trông coi hắn nên cũng không có ngủ. Hai ngày hai đêm không ngủ cũng là một loại thống khổ.

Khi tỉnh lại, xương cốt như rời ra từng khúc.

Nam Bắc có chút hốt hoảng nhìn khoang thuyền, trong vài giây không biết bản thân đang ở đâu.

Hương vị ẩm ướt trên môi khiến cô chậm rãi tỉnh táo lại.

Hai ngày ba đêm này, Trình Mục Dương thân thể không tốt, cô chỉ lo chăm sóc cho hắn mà không lo lắng hậu quả của chuyến đi lần này. Tối qua trên thuyền cứu viện, Trình Mục Dương có nói cho cô, hầm mỏ này từ đầu đến cuối hắn đã có giao dịch với Thẩm gia. Hắn sẽ giúp Thẩm gia lấy quyền khai thác hầm mỏ, còn Thẩm gia phối hợp với hắn diễn xuất vở kịch này.

Khó trách, trước ván bài, cha Thẩm Gia Minh nói cô phải tránh xa Trình Mục Dương.

Nhưng mà, Thẩm Gia Minh hẳn là không biết chuyện này.

Mà Nam Hoài, đương nhiên càng không biết chuyện này, ngoài ý muốn biến mất như vậy, cho dù Thẩm gia có giải thích thế nào thì Nam Hoài cũng sẽ không tiếc gì mà đại khai sát giới để tìm được cô. Nam Bắc thở dài, phun ra một hơi, phải tìm cơ hội liên lạc với anh trai.

Trình Mục Dương chỉ nói sơ qua hắn muốn tìm kẻ phản bội trong gia tộc. Nếu chỉ là kẻ phản bội đơn giản, căn bản không cần hắn cùng Trình Mục Vân đích thân ra tay diễn vở kịch này.

Hắn còn có dấu diếm việc gì?

Trình Mục Dương này, đến tột cùng có bao nhiêu bí mật mà cô chưa biết?

Khi Nam Bắc ra khỏi khoang thuyền thì thấy Trình Mục Dương cùng với người cầm đầu đang ăn trứng tôm nướng, con tôm còn to hơn khuỷu tay, hai người vừa ăn vừa uống bia. Trên boong tàu có mười mấy tay súng đứng xung quanh, ánh mắt của một vài người trong số họ dường như nhìn không có mục đích, nhưng Nam Bắc nhận ra có ba bốn người, luôn nhìn hai người đang ăn uống kia.

Khách khí giam lỏng.

Người họ Trình, bất luận là có địa vị hay là người chạy nạn, hoặc nghèo túng thì đối với tổ chức này đều là bảo bối. Ý nghĩ muốn liên hệ với Nam Hoài lập tức bị xóa bỏ, trong không khí này, việc đó là không thể.

Nam Bắc nhìn hắn, Trình Mục Dương bỗng nhiên liền cảm giác được, nâng ánh mắt nhìn về phía cô.

Cô đi qua, bị hắn ôm lấy thắt lưng đặt ngồi trên đùi: "Có đói bụng không?"

"Có một chút."

"Con tôm này em ăn hai miếng là no rồi." Trình Mục Dương chỉ vào con tôm, sau đó đút một miếng vào miệng cô.

Cô cắn, thịt vô cùng ngon.

"Ông chủ của Jollibee [3">, chính là một Hoa Kiều." Người cầm đầu uống một ngụm bia, cười mơ hồ, "Anh biết không? Tại Philippines, nơi nào có McDonald nơi đó sẽ có Jollibee. Tôi không nói quá đâu, người Hoa Kiều kia buôn một lời một trăm."

Trình Mục Dương cười mà không nói.

"Người Hoa, kiếm tiền rất giỏi." Trong giọng nói có khen tặng nhưng cũng có chút ghen tị, "Cho nên, tại Đông Nam Á thì họ đều bị dân bản xứ ghen ghét. Ai không hận kẻ có tiền chứ? Có phải không, cũng giống như người Hoa ghét người Mỹ vậy."

Hắn nói xong, cười gượng hai tiếng.

Trình Mục Dương vẫn trầm mặc, bên miệng nở một nụ cười nhạt, khiến ngưởi ta rét run.

Thuyền nhanh chóng đi qua những khu đá ngầm lớn.

Phòng cảnh càng ngày càng đẹp.

Nam Bắc đi đến đuôi thuyền, nhìn ra xa vài hải lý [4"> có một vài cậu bé da ngăm đen không mang theo bất cứ công cụ gì mà lặn xuống nước du ngoạn. Ban đầu cô không chú ý lắm, nhưng sau đó lại phát hiện xung quanh những đứa bé này có những con cá voi không lớn lắm. Cách đó không xa có một cô bé ngồi trên thuyền độc mộc [5"> tươi cười ném đồ ăn cho các con cá.


Prev..1....64.65..66..67.68....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khóc
» Tuyết ấm
» Tình mong manh
» Đã có người yêu em hơn anh
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem