hoảng, đưa tay sờ cánh tay hắn.
Sau đó lần theo hơi thở của hắn đưa tay đến động mạch ở gáy.
Thực suy yếu.
"Trình Mục Dương?"
Lần này, người ở ngay trước mặt, nhưng không có câu trả lời.
Cô lại hoàn toàn chìm trong bóng đêm, cảm giác được mưa to đang không ngừng xuyên qua vách đá, tạc vào hai người.
Đảo nhỏ xa lạ, khu vực biển xa lạ, Trình Mục Dương hôn mê, vết thương trên người. Tất cả đều làm thần kinh cô căng thẳng, cô chưa từng đối mặt với tình trạng như thế này. Nam Bắc từ trên người lấy ra một con dao, bắt đầu chậm rãi cắt quần của cô, dựa vào cảm nhận tìm miệng vết thương ở chân cô rồi băng bó lại.
Sau đó nhẹ nhàng vươn tay dọc theo thân thể của hắn tìm vết thương. Lúc tay chạm đến vết thương có thể cảm nhận nhận được vết thương rất sâu. Nam Bắc nâng tay hắn lên, dùng răng nanh cắn đầu ngón tay hắn, cẩn thận dùng vải bao xung quanh, nhanh chóng thắt nút để phòng ngừa máu chảy càng nhiều.
Đến khi chạm vào phía sau lưng hắn, Nam Bắc sợ ngây người.
Miệng vết thương quá dài, cô thậm chí không biết có thể dùng cái gì để băng bó.
Nam Bắc thấy bản thân rất bình tĩnh, nhưng tay không khống chế được mà cứ phát run. Cuối cùng cô đem quần dài cởi ra, trong bóng đêm nhanh chóng tạo thành một miếng vải, cô phải làm hắn ngừng chảy máu, nếu không nhất định hắn sẽ chết.
Ý niệm này ở trong đầu không ngừng gặm cắn sự bình tĩnh của cô.
May mắn là hắn lúc nào cũng manh theo rượu mạnh, có thể dùng tiêu độc.
Cuối cùng, lúc băng bó cho hắn, hốc mắt có chút chua xót, như là chảy nước mắt. Mãi cho đến khi nghe được hắn vô ý thức rên rỉ một tiếng, nước mắt rốt cuộc cũng tràn mi. Chết tiệt, rõ ràng là chính hắn mang cô nhảy khỏi thuyền, là tự hắn tìm đến nguy hiểm.
Ban đêm thật dài.
Ngoại trừ tiếng rít của bão táp, không còn một tiếng vang nào.
Nam Bắc im lặng ngồi bên cạnh Trình Mục Dương, trong tay vẫn nắm chặt con dao, không biết đã trôi qua bao nhiêu thời gian. Thẳng cho đến khi mặt trời dần chiếu sáng, bão táp đã suy yếu dần, cô có thể chậm rãi nhìn thấy xung quanh.
Mưa vẫn rơi, chỉ là không còn gió.
Trình Mục Dương trước mặt, sắc mặt tái nhợt đến mức khiến người ta sợ hãi, môi đã trắng bệch. Cô sờ mặt hắn, nóng bỏng, rất nóng. Tối qua băng vết thương, tuy rằng máu ngừng chảy nhưng do vải thiếu thốn nên chỗ băng bó hơi lộn xộn. Da thịt ở mu bàn tay lộ ra, bị nước biển cọ rửa mà trở nên trắng bệch không có chút máu.
Miệng vết thương ở sau lưng lại vô cùng thê thảm.
May mắn là thân thể hắn cũng rất tốt.
Đến bây giờ mới sốt cao.
Bên ngoài mưa gió nhỏ dần, cô có thể xem xung quanh, nhất định có thể tìm được chỗ thích hợp để ở.
Hoặc là, có lẽ có người nào đó, đến đón hắn?
Nam Bắc khẽ cắn môi, nâng người hắn đỡ ra khe đá.
Nơi này thật đúng là hoang đảo, trừ bỏ những tảng đá lớn thì không có thực vật gì. Cô ven theo những dãy đá nhỏ mà đi, nhanh chóng nhìn thấy một bên sườn khác của bờ biển, nhẩm lại quãng đường cùng thời gian mới đi, ước chừng đảo này có đường kính chưa tới hai ngàn thước...Lúc này cô thấy một xác phi cơ trực thăng rớt xuống mỏm đá, nhưng ngoài chiếc phi cơ này thì không còn gì cả, hai bên sườn đảo đều không có thuyền.
Trình Mục Dương cao hơn rất nhiều so với cô, chân chỉ có thể tha lết trên mặt đất, mà Nam Bắc lại bị thương ở chân nên không thể đi quá xa.
Đã không tìm thấy người, Nam Bắc liền tìm một nơi thích hợp, để Trình Mục Dương dựa trên tảng đá. Không thể để hắn nằm sấp, mưa sẽ dội lên miệng vết thương, cũng không thể nằm ngửa vì vết thương sẽ bị chà xát.
Sốt cao không dứt, vết thương lại sâu.
Không có ai, Nam Bắc cũng hết cách.
Cô lấy tay nếm thử mưa, muốn đưa nước vào miệng Trình Mục Dương. Bởi vì đau đớn nên hắn vô ý thức mà cắn chặt răng, không thể đút nước vào được. Nam Bắc không đành lòng, nhìn hắn trong chốc lát, chậm rãi tiến lại gần, môi đặt trên môi hắn, đầu lưỡi dùng sức muốn mở miệng hắn ra.
Mặt hắn nóng bỏng, nhưng môi lại lạnh như băng.
"Trình Mục Dương." Cô nhẹ giọng kêu tên của hắn.
Chậm rãi, hắn bắt đầu thả lỏng, tùy ý để lưỡi của cô xâm nhập vào trong miệng. Nam Bắc ngậm nước, từng ngụm từng ngụm đút hắn uống. Trừ việc này cô không thể làm thêm gì nữa, trên hoang đảo này, ngay cả thực vật cũng không có.
Cô vuốt trán rồi nhìn mặt hắn.
Đây là lần đầu tiên Trình Mục Dương
Prev..
1....
57.
58..59..60.
61.
...102..
Next Đến trang: