Duck hunt
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49305284
Visits Today: 307523
This Week: 3273180
This Month: 1299730

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

hiểm là khó đoán trước được.

Hiện tại, việc nên làm nhất chính là tìm Thẩm Gia Minh.

Nhưng là, cô lo lắng cho Trình Mục Dương, lo lắng trong thời gian mù tạm thời này bản thân sẽ gặp nguy hiểm. Không những không tìm thấy hắn, cho dù Tiểu Phong hay A Mạn hay là bất cứ người nào khác, chỉ sợ cô cũng không nhìn thấy.

Nam Bắc mở cửa, nhẹ nhàng đối mặt với hàng lang hỏi: "Có người không?"

Không ai trả lời, cũng không có tiếng bước chân.

Lúc này, hẳn là tất cả mọi người đi sòng bạc. Nhưng đáng lý ra phải có nhân viên phụ trách an ninh cho người sống ở tầng này chứ, đàng này lại không một bóng người. Nhưng như thế cũng tốt, cô đi chân không tiến lên từng bước.

Phòng Nam Bắc là ở một bên của hành lang, mà phòng Trình Mục Dương là nằm ở cuối, giữa hai hành lang.

Cô lần tay theo vách tường.

Lấy tốc độ nhanh nhất đi đến phòng hắn.

Ngón trỏ lần lượt qua tường, cửa thứ nhất, tường, cửa thứ hai, tường...Cho đến khi đụng đến cánh cửa phòng hắn thì dừng lại, nhẹ nhàng gõ. Không có âm thanh nào.

Hắn đi sòng bạc?

Cô lại nhẹ nhàng gõ cửa.

Trong im lặng, cô cảm giác được cửa phòng chậm rãi mở ra.

"Trình Mục Dương?" Cô kêu tên của hắn, tay đã yên lặng nắm thành quyền.

Nếu không phải Trình Mục Dương thì thật là phiền toái.

Không có trả lời.

Toàn thân căng thẳng, sẵn sàng chuẩn bị đánh trả, nhưng lại bị kéo mạnh vào phòng: "Là anh." Giọng Trình Mục Dương, ngắn ngủi mà cấp bách. Cô cảm giác cả người đều bị hắn ôm, nhanh chóng di chuyển.

Âm thanh vỡ vụn thật lớn xuyên xỏ qua toàn bộ căn phòng.

Trong tiếng gió tít gào, cô bị che kín miệng và mũi, cà người bị hắn ôm chặt, sau đó từ trên cao rơi xuống. Nháy mắt đã chìm vào nước, đồng thời ngay lúc đó, một tiếng nổ mạnh vang bên tai, sau đó âm thanh này theo dòng nước dần dần đi xa.

Âm thanh chỉ nhỏ dần, nhưng không kết thúc.

Cô không nhìn thấy, chỉ biết bản thân đang ở trong biển. Trình Mục Dương nhảy xuống quá nhanh, không nói trước để cô chuẩn bị, phổi đã bắt đầu thiếu dưỡng khí, ngực co rút đau đớn. May mắn, hắn nhanh chóng ôm cô nổi lên, sau đó buông tay cằm lấy thắt lưng cô, nâng cô cao khỏi mặt nước.

Nam Bắc trong màn mưa giữa biển, mở miệng thở phì phò.

Môi cùng đầu lưỡi thấm đẫm nước biển, mặn chát, khiến người ta buồn nôn.

"Anh biết hiện giờ em không nhìn thấy." Trình Mục Dương nói, "Anh lập tức sẽ mang em bơi khoảng 1000 thước, hiện tại đang bão lớn, chờ lên bờ sẽ nói mọi việc với em." Giọng của hắn bị sóng biển cùng bão làm suy yếu, đứt quãng mà lượn lờ xung quanh tai cô.

Cô không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ nói một chữ được.

Không cần hắn nói, khi hai hai người nhảy xuống nước, cô liền biết hiện tại có bao nhiêu nguy hiểm.

Vì sao hắn biết cô không nhìn thấy?

Vì sao hắn bỗng nhiên nhảy thuyền?

Mà lại vì sao, có tiếng nổ mạnh đó?

Từ lúc cơm chiều, nhìn thấy tầng mây đen đầy gió lốc, cô đã có dự cảm không tốt.

Bơi trong cơn bão dữ dội này, quả thật là liều mạng.

Mấy vấn đề này, chỉ có thể tạm thời áp chế xuống đáy lòng, thoát khỏi khu vực biển nguy hiểm này mới là điều quan trọng cần làm.

Trình Mục Dương nhanh chóng điều chỉnh tư thế, vòng tay từ sau lưng ra trước ngực cô, dùng cách thức cứu người tiêu chuẩn mà mang cô bơi về phía hòn đảo. Cách đó không xa, sóng biển từng đợt dâng cao hơn 10 thước, bí mật theo hơi ẩm có mùi tanh nồng đậm.

Nam Bắc cố gắng điều chỉnh hô hấp, nhưng vẫn không ngừng sặc nước. Cô không thể nhìn thấy gì, ngoài việc chỉ có thể ỷ lại hắn tiến về phía trước thì cô không thể làm gì khác.

Trình Mục Dương đem đồng hồ đến trước mắt, không ngừng xác định phương hướng, kinh độ và vĩ độ.

Quần đảo Ba Thản [3">, phía Đông Nam.

Đây là khu vực biển 'hắc triều', tốc độ dòng chảy rất mạnh. Hiện tại lại có gió lốc, dòng chảy lại càng mạnh hơn, căn bản không thể nhìn thấy rõ cái gì, sóng to gió lớn, tầm mắt mơ hồ, hơi thở khó khăn.

Hắn che kín miệng Nam Bắc ý bảo cô nín thở.

Sau đó, chính hắn cũng nhịn thở bơi trong biển, năng lực sinh tồn của hai người, quả thực rất mạnh mẽ. Trình Mục Dương khoa tay trong nước, máu hồng không ngừng trào ra, lan tràn khắp nơi.

Thì ra là hắn vốn có thời gian dùng dụng cụ để đập kính thủy tinh, nhưng Nam Bắc lại đột nhiên xuất hiện, khiến hắn chậm trễ mất mười giây, dưới tình thế cấp bách chỉ có thể dùng tay đập
Prev..1....55.56..57..58.59....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Key Lime Pie
» Một cõi duyên trần
» Không cần cảm ơn
» Tình mong manh
» Thư gửi mẹ
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0025/s
Thanks to Xtgem