ở trước mặt cô, nhắm mắt giống như đang ngủ say. Dù là lần quen biết tại Bỉ hay là hành trình lần này, cô chưa bao giờ thấy hắn thả lỏng như vậy. Gương mặt thật trắng, làn da nóng do sốt cao nhưng cảm giác có chút trong sáng, lông mi trên đôi mắt che bớt đi sự âm nhu, trông rất bình tĩnh và xinh đẹp.
Đây cũng là lần đầu tiên, cô bị người khác làm liên lụy mà gặp nguy hiểm, nhưng không tức giận.
Cũng không biết hiện nay trên thuyền đã loạn thành cái gì. Nam Hoài chắc hẳn là rất tức giận.
Cô cứ như vậy nhìn hắn, cách một giờ lại đút cho hắn một ít nước mưa.
Chỉ hy vọng thân thể hắn đủ khỏe mạnh để chống cự.
Qua một ngày đêm, Trình Mục Dương sốt cao cuối cùng cũng giảm bớt một ít. Lúc cô đút nước bỗng nhiên cảm giác được đầu lưỡi hắn quấn quanh lưỡi cô, nhẹ nhàng mút vào. Cô mở to hai mắt, tim đập hơi nhanh, nhìn hắn.
Trình Mục Dương chậm rãi, mở to mắt: "Sao lại không tiếp tục?"
Thanh âm trêu chọc, không hề có sự lo lắng.
Hắn vừa nói xong, liền điều chỉnh tư thế ngồi. Thể lực khôi phục thật sự là kinh người.
"Vì sao nhảy thuyền?" Cô hỏi hắn.
"Trong vài năm này, anh chỉ làm một chuyện." Hắn nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: "Bắt được người phản bội trong Trình gia. Hắn ta che dấu rất giỏi, cần phải có thủ đoạn kỹ lưỡng. Cho nên tất cả mọi việc anh làm, bao gồm cả ván bài trên du thuyền này đều là một cái bẫy."
Nam Bắc dạ.
Hắn cũng không nói thêm gì nữa: "Khát nước."
Cô ngẩn người, hắn cười rộ lên. Đưa tay hứng nước mưa, cô đưa tới miệng hắn.
Hắn cười: "Không có sức để uống."
Trình Mục Dương lúc này tựa như một con mèo đã được ăn no. Nằm bên cạnh cô, mặc cho cô có uy hiếp thế nào cũng không muốn động đậy. Hắn tỉnh lại, lo lắng hai ngày nay của Nam Bắc cũng tiêu tan.
Tuy rằng mưa vẫn rơi nhưng hai người họ cùng ở trên hoang đảo này thì cũng không có vấn đều gì lớn.
Nam Bắc cười uống nước, cúi đầu chạm vào môi hắn. Lúc cô chạm vào hắn, Trình Mục Dương lập tức vươn tay trái đè gáy của cô lại. Sau khi nuốt xong nước thì bắt đầu chậm rãi hôn môi cô. Nam Bắc chống tay trên tảng đá, không để cho thân thể của cô gây áp lực cho hắn.
Bọn họ hôn môi thật lâu, là ôn hòa, không kịch liệt.
Trình Mục Dương di chuyển tay từ lưng của cô đến đùi, nhẹ nhàng vuốt ve. Quần dài của Nam Bắc đã sớm dùng để băng vết thương cho hắn, mặc quần lót suốt hai đêm, chân cô đã lạnh băng đến dọa người. Lòng bàn tay hắn, nhiệt độ vẫn rất cao.
Cô cùng hắn tách ra, đặt trán trên trán hắn, thở từng hơi: "Anh không muốn sống nữa sao?"
"Anh đã nói không chừng sẽ chết ở đây." Trình Mục Dương nhìn cô: "Em nỡ từ chối anh sao?"
Nam Bắc nhíu mi, bị hắn hỏi vậy thì lòng mềm như nước: "Không nỡ, nhưng mà, anh cũng thật đáng chết."
Hắn cười: "Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu."
Cô không thể xác định nếu hai người cùng nhau có thể hay không sẽ hại chết hắn. Có khả năng, nhưng cô không cự tuyệt.
Ngón tay Trình Mục Dương xâm nhập vào trong thân thể cô, có lẽ bởi vì không còn sức lực là mọi động tác đều trở nên nhẹ nhàng, ôn nhu. Thân thể hai người đã sớm hiểu biết nhau, hô hấp của cô chậm rãi mạnh dần, Nam Bắc nhìn ánh mắt hắn không nói lời nào.
"Bắc Bắc?"
"Vâng."
"Có phải hay không, có chút thích anh?"
"Dạ." Cô cười, ghé vào lỗ tai hắn nói, "Một chút."
Hắn tựa hồ muốn khởi động thân thể của chính mình.
Nam Bắc đem hai tay khoát lên vai Trình Mục Dương, đè lại động tác của hắn: "Để em."
Cô cẩn thận cởi bỏ quần dài của hắn, ngồi lên trên người hắn, để hắn thong thả tiến vào.
Thân thể Nam Bắc ngả về sau, hai tay chống đỡ lên tảng đá. Vì không dám tạo áp lực cho thân thể của hắn, cô đành phải dùng sức của hai chân, miệng vết thương trên chân đau đớn nhưng khoái cảm trong thân thể không ngừng trào ra.
Cảm giác này nói không nên lời.
Trình Mục Dương vẫn nhìn mặt cô, hơi đóng ánh mắt, vì động tác của Nam Bắc mà hắn không ngừng tiến vào thân thể cô. Thắt lưng cùng chân của cô, trong màn mưa, lại có vẻ xinh đẹp chết người.
"Có đau hay không?" Hắn dán mặt trong ngực cô mà hỏi.
"Đau." Nam Bắc nhẹ nhàng thở phì phò, "Chân đau."
Mưa không ngừng tuôn rơi trên cả hai người, cô cảm thấy vẫn còn lý trí, vết thương trên đùi đã vỡ ra, máu chảy không ngừng...
Đến cuối cùng, hắn nhanh chóng nắm chặt thắt lưng của cô.
Giữa lúc đang cảm
Prev..
1....
58.
59..60..61.
62.
...102..
Next Đến trang: