The Soda Pop
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48374000
Visits Today: 368446
This Week: 2341896
This Month: 368446

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

đây, những người già trong gia tộc thường nói rằng anh có duyên với Phật, nên giảng giải một chút về chuyện phật tổ cho anh nghe. Khi đó anh không tin lắm, nhưng nhớ rất rõ một câu chuyện: Con người nếu muốn thành phật, cần phải trải qua một trăm lẻ tám kiếp nạn." Hắn cúi đầu, hôn một đường từ khóe mắt đến bên tai cô. "Cả cuộc đời này của anh không thể hướng thiện, chỉ vì em. Chỉ mình em đối với Trình Mục Dương mà nói, đã là một trăm lẻ tám kiếp."

Lời nói của hắn, có chỗ hiểu chỗ không.

Mà trái tim của cô cũng dần mềm nhũn.

Những gì muốn nói lúc đó đều bị hắn đặt trong miệng.

Hôn như vậy, độc nhất vô nhị, hết sức chuyên chú. Như là mối tình đầu, chàng trai hôn cô gái mà mình đã thích thật lâu.

Không có người phụ nữ nào có thể tránh được một người đàn ông như thế, dùng sự ôn nhu của bản thân mà chờ đợi cô.

CHƯƠNG 9 - VỤ LÀM ĂN HẤP DẪN 3
Trình Mục Dương tiễn cô về phòng.

Cửa phòng mở ra, cô xoay người lùi về sau hai bước, đem hắn ngăn ngoài cửa.

"Em muốn tắm nước ấm." Cô nhẹ giọng nói.

"Đi thôi," Trình Mục Dương có chút buồn cười, cánh tay chống trên khung cửa "Anh chờ em."

"Không cần chờ ở đây." Cô đẩy hắn: "Ảnh hưởng không tốt."

"Được." Âm thanh của hắn cũng nhẹ dần: "Anh đến khu của Thẩm gia chờ em."

Khoảng cách giữa bọn họ rất gần, cô thậm chí có thể cảm thấy nếu hai người nói thêm nữa sẽ chạm phải môi nhau. Cô không nhanh chóng trả lời, chỉ là đặt tay lên bờ vai trần của hắn, nhỏ giọng nói: "Đến quán bar tầng ba chờ em, tắm nước ấm xong sẽ đến tìm anh."

Anh đưa lưng về ánh đèn của hành lang, gương mặt vì thế mà bị che khuất, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ cặp mắt màu nâu kia giống như bị hơi nước bao phủ: "Được, anh chờ em."

Cửa phòng dần khép lại, có thể thấy hắn vẫn nhìn cô không chớp mắt.

Kha tháp (tiếng đóng cửa) một tiếng, rốt cuộc ngăn cách với bên ngoài.

Trong phòng không có bật đèn, cô xoay người, lấy khăn tắm sạch sẽ vừa lau tóc vừa gọi điện thoại: "Xin chào." Âm thanh bên kia không hề gợn sóng.

"Ba Đông Cáp."

"Tư Nhân?"

"Không, tôi là Nam Bắc."

Người tiếp điện thoại thay đổi ngữ khí, rất lễ phép nói cho cô biết Ba Đông Cáp đang nghe điện thoại, chờ mười giây sau sẽ tiếp điện thoại của cô. Thực tế, chưa đến mười giây, điện thoại của nhân viên kia đã bị cắt đứt.

"Đại tiểu thư, nghe nói cô đang ở trên biển." Bên kia cười vui cởi mở.

"Đúng vậy, tại vùng biển quốc tế, tới gần eo biển Ba Sĩ [1">." Cô thấp giọng nói xong thì lấy một cái gối đến ôm trong tay, "Giúp tôi điều tra một việc nhỏ, tôi cần ít tư liệu, nhưng không được để Nam Hoài biết."

Đối phương trầm mặc một lát, sau đó đồng ý với cô.

Nam Bắc chỉ nói ra hai vấn đề, thứ nhất là mục đích chuyến đi lần này của Thẩm gia, thứ hai là những gì Trình Mục Dương đã trải qua, chính xác đến hàng tháng.

"Sáng mai bảy giờ, tôi chờ tin tức của anh."

Cắt điện thoại, đã là 10 giờ rưỡi.

Cô dùng 5 phút vọt vào tắm nước ấm. Đứng dưới vòi sen, trong đầu tầng tầng lớp lớp những hình ảnh xuất hiện. Từ lúc quen biết, đến những hình ảnh lần gặp lại này, còn có nụ hôn không thể trốn tránh lúc nãy. Tay cô đè môi mình có thể nhớ lại sự ôn nhu chờ đợi của Trình Mục Dương.

Bởi vì một phút xuất thần, tay phải vô ý tăng nước nóng, suýt nữa làm cô bị bỏng.

Từ khi Nam Hoài ổn định gia tộc đã rung chuyển hơn nửa thế kỉ, từ khi cô quyết định từ Bỉ trở về Uyển Đinh, cô đã không còn một mình nữa.

Trình Mục Dương là dạng người nào, cùng hắn ở một chỗ phải hy sinh những gì, cô hoàn toàn phải có sự chuẩn bị.

Nam Bắc thay một chiếc váy liền áo màu lục rồi đi đến quán bar.

Quán bar ở tầng ba đều là người trẻ tuổi. Cho nên trừ bỏ những người trẻ tuổi địa vị thấp, những người khác sẽ không xuất hiện trong này, mà cô cùng hắn ở đây giống như là đang hẹn hò.

Cô không có ý định đi tìm hắn, chỉ là ngồi trong một góc, bắt tay vào chế biến hỗn hợp rược cùng nước.

Chỉ chốc lát sau, có hai cánh tay áp sát hai sườn của cô: "Anh nghĩ phải đợi đến hừng đông."

Trong thanh âm của Trình Mục Dương có chút phóng túng cùng gợi cảm.

Cô cúi đầu cười, tiếp tục công việc dang dở, mãi đến khi Trình Mục Dương cầm tay cô, Nam Bắc mới ngẩng đầu lên.

Hắn đem tay cô dán nhẹ bên môi: "Còn nhớ anh dạy em câu nói gì không?"

Nam Bắc đầu tiên là sửng sốt,
Prev..1....20.21..22..23.24....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Người đội mũ rộng vành
» Hạnh phúc cách mình bao xa?
» Gửi những nàng dâu tương lai ngang ngược như tôi!
» Một cõi duyên trần
» Con về nhà với mẹ nhé
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem