Insane
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48338506
Visits Today: 332952
This Week: 2306402
This Month: 332952

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Dương buôn bán thì phải chuẩn bị một cái đồng hồ."

Câu nói kế tiếp là tiếng Nga.

Cô nghe không hiểu.

Trình Mục Dương ngắn gọn giao nhiệm vụ, cuối cùng cũng ngắt điện thoại.

"Người khác không mua vũ khí của anh, anh liền miễn phí đưa cho đối thủ của họ sao?" Cô đứng tránh gió ở bên cạnh người hắn, "Đúng là gian thương."

"Không phải miễn phí, sau khi tôi tiếp tế vũ khí cho đối thủ của họ, lập tức nâng giá lên ba mươi lần, cô nghĩ họ có mua hay không?." Hắn nói với cô cách tính toán. "Nói cách khác, phần vũ khí tiếp tế miễn phí này cũng do bọn họ thanh toán, bao gồm hao tổn xăng dầu cho máy bay nhảy dù."

Nam Bắc nghe được không biết nên khóc hay cười: "Thật sự là người không chịu thua thiệt."

Trình Mục Dương khóe miệng vừa động, giống như đang cười: "Xác thực là không muốn thua thiệt. Nhân viên của chúng tôi cuối năm phải nhận được phúc lợi. Chủ yếu là nhân viên của chúng tôi đều có bảo hiểm trọn đời, nếu gặp bất trắc thì con cái họ vẫn được nuôi dưỡng đến mười tám tuổi."

Cô nghĩ nghĩ cũng cảm thấy có chút đạo lí.

Nghề này, bước chân vào chính là vạn kiếp bất phục, bán mạng vì tiền, há có thể chịu thua thiệt.

Huống chi Trình gia cung cấp vũ khí, đã sớm trở thành đại gia trong lĩnh vực này, chưa bao giờ lo lắng về người mua.

Khác với biên giới phía Nam, Nga chính là một nước rất mạnh về buôn bán vũ khí. Hoàn cảnh quyết định tất cả, những người buôn bán vũ khí tốt nhất đều ở Nga, mà hiện nay, giao dịch vũ khí với Nga chỉ có duy nhất Trình gia.

Ngay cả Nam Hoài cũng không thể không thừa nhận, bọn họ xứng đáng với cái tên "Vua chiến tranh".

Trên thuyền đèn đuốc huy hoàng, những bóng người di chuyển nhìn không ràng.

Lại đến bến tiếp theo.

"Anh có nghĩ tới việc thoát khỏi cuộc sống này không?" Cô đột nhiên hỏi hắn.

Trình Mục Dương lấy ra bình rượu nhỏ của mình, đưa lên miệng uống một ngụm, tựa hồ với hắn mà nói đây chính là nước giải khát. Hắn vẫn nhìn chiếc thuyền xa xa, tự hỏi gì đó, qua hồi lâu mới nói: "Cô có biết, có rất nhiều Trung Quốc đi đãi vàng tại Nga. Chỉ có vẻn vẹn một thị trường người Hoa này đã có đến mấy vạn cửa hàng, hằng năm có gần năm trăm triệu đô lô Mỹ giao cho hắc bang."

Nam Bắc gật đầu.

Cô rất thích nhìn Trình Mục Dương lúc này.

Thần thái không đứng đắn nhưng lời nói lại chỉnh tề.

"Nhưng cuộc sống của bọn họ rất kém, vợ chồng chỉ ở trong một gian phòng bình thường, sinh mệnh không được bảo đảm, tùy thời sẽ bị người ta giết hại." Hắn cười một cái tiếp tục nói với cô: "Ở Nga có một đám người đầu trọc (các bạn có thể tìm hiểu đám đầu trọc này google, rất nhiều thông tin) chuyên sát hại người Hoa, đối với họ mà nói, không thể dùng chính trị can thiệp, người chân chính có thể bảo vệ họ chỉ có thể là chúng ta."

Nam Bắc nhướng mày, không dám tin nhìn hắn.

Mà trong ánh mắt tối đen của cô đã có gì đó chậm rãi hòa tan ra, lan tràn trong bóng đêm trên mặt biển.

Giờ này khắc này, lời hắn nói, rất quen thuộc.

Bốn năm trước, Nam Hoài dùng thủ đoạn mạnh mẽ thống trị thị trường cũng đã từng nói qua.

Anh nói: Bắc Bắc, chúng ta sinh ra trong gia tộc này, là bởi vì chúng ta phải bảo vệ người thân cùng quê hương, bất luận chiến loạn hay bần cùng, bất luận triều đại thay đổi, nhất định phải bảo vệ tốt khí hậu cùng người dân nơi đây."

Gió biển càng lúc càng lớn, đem tóc cô thổi tung bay.

Từ góc độ này nhìn hắn, có thể thấy cả không gian biển phía sau, không những thế thấy rõ ràng cả những con sóng. Mà hắn cứ như thế tựa vào lan can nhìn cô. Tóc hắn cũng bị thổi rối loạn, che đi gương mặt, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.

"Lý do rất chân chính, có phải hay không?" Trình Mục Dương khẽ mỉm cười, đem tóc rối loạn của cô vén ra sau tai.

"Đúng." Giọng cô rất thấp, "Hơn nữa, phi thường thuyết phục người nghe."

Trong trận bão tuyết hơn chín trăm km kia, cô không có chút nghi ngờ nào về hắn. Trong những cơn mưa ở Bỉ, ngồi trong thư viện cùng nhau tiếp xúc, cô cũng không hiểu được gì. Nhưng thời điểm này, khi đang ở trên cùng một chiếc thuyền, cô bỗng nhiên phát hiện, cái tên Trình Mục Dương này, thật không giống một chút nào người cô từng quen biết.

Người đàn ông như vậy, sự tồn tại của bản thân đã là một điều dụ hoặc, mà cô, đã bị mê hoặc rồi.

Từ khi hai người lên thuyền đã thu hút không ít người nhìn.

Bất luận là từ góc độ nào cũng có người cao thấp nhỏ nhẹ nghị
Prev..1....18.19..20..21.22....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hắc Đình
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Oan hồn bên bến sông
» Bong bóng tình yêu
» Oan hồn bên bến sông
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem