XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48373998
Visits Today: 368444
This Week: 2341894
This Month: 368444

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

chợt nhớ đến cuộc đặt cược không công bằng kia.

Cô không có khả năng ngôn ngữ như hắn nhưng trí nhớ cũng không tồi.

Lúc ấy lặp lại theo Trình Mục Dương câu tiếng Nga kia ba bốn lần, cơ bản đã nhớ rõ cách phát âm. Cho nên khi anh hỏi lại, cô có thể nhẹ nhàng nói ra ngay.

Nhưng là nơi này thật sự rất ầm ỹ.

Nam Bắc đành phải giữ chặt vạt áo sơmi hắn, ghé sát vào tai nói cho hắn nghe.

Phát âm không tiêu chuẩn, cũng không dễ nghe.

Đợi cho nói xong, cô rốt cục lại hỏi hắn: "Hiện tại có thể nói cho em biết ý nghĩa thật sự chứ?"

"Từ thứ nhất là солнце, tên của anh." Hắn cố ý lặp lại lời nói lúc đó.

Cô phối hợp kêu một tiếng.

cолнце, солнце. Lúc này nhớ lại mới thấy có chút khác.

"Những lời này có ý nghĩa chân chính là." hắn cũng để sát vào bên tai của cô nói, "Trình Mục Dương là người đàn ông của tôi."

Nam Bắc há miệng thở dốc, không nói ra lời, ngược lại ở dưới bàn hung hăng bấm thật sâu vào cánh tay hắn. Lúc bắt đầu chỉ là vì tức giận, không ngờ hắn lại lơ đễnh không hề chú ý, đến khi cô cảm thấy có chút quá đáng buông tay ra thì cánh tay trắng như tuyết ấy đã xanh tím một mảng.

"Đau không?" Cô không hiểu vì sao thấy đau lòng, vươn tay xoa cánh tay hắn.

Hắn ừ một tiếng, nắm bả vai cô, ngoắc nhân viên phục vụ gọi rượu.

Hai người ngồi uống một chút rượu. Nơi này không ai biết bọn họ, tầng tầng lớp lớp những ngọn đèn hư ảo u ám, đêm khuya, âm nhạc không còn kinh động lòng người mà dần trở nên mềm mại. Cô cùng hắn bước lên sàn nhảy, bắt đầu chậm rãi khiêu vũ bên cạnh những người khác, lại có người chạm vào sau cô, hắn cuối cùng rất phối hợp mà kéo cô vào lòng.

"Nam Bắc?"

"Ân?" Bởi vì ngọn đèn, cô hơi nheo mắt lại nhìn hắn.

Hai người vì điệu nhạc mà thân thể càng ngày càng sát vào nhau, làn da nơi cánh tay thỉnh thoảng đụng chạm, giống như đôi tình nhân. Trình Mục Dương lặng yên không tiếng động cúi xuống nhìn cô: "Có tin hay không anh đối với em là chân tình?"

Cô đặt tay trên thắt lưng hắn, dán sát vào người hắn, không trả lời vấn đề này.

Bọn họ nhảy thật lâu, lâu đến mức sàn nhảy hầu như không còn người, lâu đến mức có người đến nhắc trời đã sáng. Trình Mục Dương khẽ nói với nhân viên phục vụ kia vài câu, người đó rất nhanh liền rút ra ngoài, trả lại không gian hoàn toàn tĩnh lặng.

Không gian chỉ có hai người.

Mọi thứ đều khiến người ta thấy say mê. Trắng đêm không ngủ, hơi rượu lại tích tụ nơi dạ dày, ánh mắt cô trở nên mê ly. Trình Mục Dương vẫn nhìn Nam Bắc, nhìn từng động tác, từng nét mặt của cô. Thậm chí không bỏ qua cả dáng vẻ khốn đốn.

Âm nhạc bỗng nhiên thay đổi, là một làn điệu mà chỉ hai người mới biết.

Cô bỗng nhiên cười rộ lên, nhẹ giọng hỏi hắn: "Anh còn nhớ sao?"

"Trí nhớ của anh rất tốt, nhất là những chuyện về em."

Cô cười không tiếng động, dùng mặt vuốt ve áo sơmi của hắn, mệt mỏi vì trắng đêm không ngủ, cảm thấy ý chí có chút hoảng hốt. Không thể không thừa nhận, có những lúc, Trình Mục Dương là một người đàn ông ôn nhu tuyệt đối.

Lần đầu tiên nghe bài hát này.

Là vào tết âm lịch, khi đó bọn họ đang ăn cơm tại quảng trường chính phủ, cách Brussels (thủ đô Bỉ) khoảng 80 km về phía Đông Nam. Bởi vì đây không phải là lễ tết địa phương nên người ở đây cũng không nhiều, hai người mang theo cô bạn cùng phòng người Nga, tìm một nhà hàng Trung Quốc gọi là Hồng Cao Lương.

Nhà hàng có ba bốn bàn người Trung Quốc.

Cả ba người ghé vào, tùy tiện ăn xong cũng đã khuya.

Lúc đóng cửa, cô nghe thấy chủ nhà hàng ngâm nga ca khúc này, một ca khúc Tây Ban Nha phong tình nồng đậm.

Khi đó cô có hỏi Trình Mục Dương là ai hát, vì sao cho tới bây giờ cô chưa từng nghe qua.

Trình Mục Dương nói với cô, đây là do Madonna (thực ra nguyên văn là Mạch Đương Na, mình ghi thẳng tên tiếng mỸ luôn) hát vào những năm 86.

Cô cứ đứng ở ngoài cửa nhà hàng mà nghe hết ca khúc do chủ quán ngâm.

Cô hỏi hắn tên ca khúc, hắn nói một câu Tây Ban Nha "La Isla Bonita"[2"> cũng phiên dịch cho cô là "Hòn đảo xinh đẹp". Đối với từ "đảo" này, cô bạn người Nga thấy thật yêu thích, trên taxi không ngừng nói về giấc mơ của mình, chính là gả cho chủ nhân của một hòn đảo.

Cô nghe thấy không biết nên khóc hay nên cười, không ngờ cô bạn người Nga vuốt ve mắt nói cô có ước mơ gì thì nhất định sẽ có người giúp cô thực hiện. Cô nói vui: "Tốt, giấc mơ của tôi to lớn hơn chút là gả cho
Prev..1....21.22..23..24.25....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Gió lạnh gò hoang
» Thư gửi mẹ
» Không cần cảm ơn
» Khám sức khỏe
» Duyên nợ
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem