XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47832341
Visits Today: 315873
This Week: 1800237
This Month: 13647689

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

cô có chút không rõ ràng, nghe ra được sự mệt mỏi: "Xã Thụy Lệ, trấn Uyển Đinh."

Bà lão dường như rất hứng thú: "Nơi đó cũng là thánh địa du lịch sao?"

"Du khách cũng không nhiều." Nam Bắc lười biếng trả lời, nửa tỉnh nửa mơ nói: "Xã Thụy Lệ ba mặt đều giáp với Miến Điện (Myanmar), xem như là biên giới phía tây nam của Uyển Đinh. Có núi có sông, rừng mưa nhiệt đới, là nơi có ít trạm biên phòng của quốc gia nhất, người Đông Nam Á rất nhiều."

"Rất nhiều người Đông Nam Á?"

"Rất nhiều, đôi khi có thôn chỉ năm mươi sáu nhà nhưng hơn một nửa là con lai."

"Như vậy, bé [2"> của chúng ta cũng là con lai sao?"

"Không hẳn là vậy." Vấn đề này cô không dám chắc, ai biết lão tổ tông có cưới mấy mĩ nữ Đông Nam Á xinh đẹp hay không.

Bà lão càng nghe càng thấy thú vị, hỏi rất nhiều vấn đề.

Cô cuối cùng cũng không biết chính mình nói bao nhiêu.

Nhưng cô chỉ có thể nói một ít chứ không thể nói hết toàn bộ được.

Ví dụ như Uyển Đinh là vùng đất liền thuộc Trung Quốc tiếp giáp Miến Điện cùng Ấn Độ, là nơi giao thương sầm uất. Nhưng nổi tiếng nhất ở đó chính là chợ đen ngầm lớn nhất của Đông Nam Á.

Ở đó buôn bán chủ yếu là súng ống, ngọc quý, gỗ lim, động vật hoang dã cùng với độc phẩm.

Tất cả mọi người đều nghĩ Nam gia là gia tộc không thể động đến ở biên giới phía Nam này. Nhưng chỉ khi đặt chân đến đây mới biết, Nam gia không chỉ bao trùm nơi đây mà còn có Myanmar cùng Lào, thậm chí là Ấn Độ.

Trên danh nghĩa, bọn họ cũng là người làm ăn. Chẳng qua là liên quan đến chính trị hơi nhiều.

Lấy ví dụ, gỗ lim, gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam [3">, gỗ tử đàn Đông Nam Á, trong quá trình lưu thông đều phải qua tay Nam gia. Mà Hoàng hoa lê Hải Nam lâu nay đã không còn nghe nhắc đến, gần như là tuyệt tích, số lượng gỗ này trên thế giới hiện nay chưa đến một vạn kiện.

Mà những cây gỗ Hoàng hoa lê đang trồng hiện nay muốn sử dụng được phải đợi mấy trăm năm sinh trưởng.

Mấy trăm năm? Ai có thể chờ đợi mấy trăm năm?

Nhưng vẫn còn hơn việc bị mười mấy quốc gia liên thủ chui vào huyết mạch kinh tế này, cái này gọi là hàng hóa vô giá.

Những người có gan cất chứa Hoàng hoa lê chủ yếu là muốn bỏ thêm vào bộ sưu tập cá nhân. Không phải có tiền là được, mà phải có thân phận mới có thể thu thập. Cho nên, cùng Nam gia bàn việc làm ăn, chẳng qua là bọn họ đang có mưu đồ về chính trị.

Cho dù Nam gia thế lực như vậy, nhưng cô cũng từng có thời gian sống đầu đường xó chợ.

Khi một gia tộc rung chuyển, những vẻ vang dang tiếng đều vô dụng. Muốn chân chính được bình an, cần xuất hiện một nhân tài, đứng đầu gia tộc, thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắng thống trị.

Nam Hoài làm được. Nếu không, cô vĩnh viễn phải rời xa Uyển Đinh, không thể trở về quê cũ.

Vì vậy cô mới có thể như du khách, lẻ loi một mình đến Đài Châu. Chỉ cần dòng họ này cũng đủ để cô bình an vô sự.

Chuyện đêm nay làm cô nhớ đến anh trai.

Đến tột cùng là ai mới có thể khiêu khích với Trình Mục Dương?

Sáng sớm vì anh trai gọi điện đến mà cô tỉnh lại.

Chủ yếu là hỏi về hành trình của cô, khi nào thì trở về Vân Nam. Cô bâng quơ nói sơ qua ông Thẩm bỗng nhiên thay đổi hành trình muốn theo đường biển trở về nên cô phải ở lại. Nam Hoài trầm mặc vài giấy đột nhiên hỏi cô: "Có việc gì đặc biệt không?"

Cô suy nghĩ, cố ý không nhắc đến Trình Mục Dương.

Nhưng lại nhớ đến chiếc vòng ngọc của Thẩm gia, giọng nói có chút làm nũng: "Anh, gần đây có chiếc vòng phỉ thúy nào tốt không?"

Nam Hoài nở nụ cười nhẹ: "Sao đột nhiên lại thích nữ trang?"

Trước đây Nam Hoài có mời người về dạy cho cô cách phân biệt ngọc phỉ thúy, cô học rất đau khổ liền oán giận vài câu. Không nghĩ tới, Nam Hoài vốn rộng lượng lại nhớ đến việc nhỏ nhặt này.

Cô bất đắc dĩ thẳng thắn: "Em đã mang một chiếc vòng ngọc của Thẩm gia tặng người khác, muốn đền bù thôi mà."

Nam Hoài đáp ứng thay cô hoàn trả món nợ này.

Trước khi ngắt máy, Nam Hoài nhắc nhở: "Hành trình lần này của Thẩm gia thực chất là một cuộc mua bán. Nhớ rõ anh nói, chỉ cần em trở về an toàn, những việc khác không được tham dự."

***

Chú thích:

[1">: Khỉ Macasque là một loài khỉ đuôi ngắn sống phổ biến ở Đông Nam Á.

[2">: Từ gọi thân thiết của các bà lão Trung Quốc dành cho các bé gái.

[3">: Gỗ Hoàng Hoa Lê Hải Nam.

Hoàng hoa lê Hải Nam được liệt vào một trong bốn loại gỗ quý nhất
Prev..1....11.12..13..14.15....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
» Nhân duyên
» Yêu có cần phải nói không ?
» Gió lạnh gò hoang
» Khe cửa sổ mùa đông
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem