wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48010852
Visits Today: 5298
This Week: 1978748
This Month: 5298

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

quyết định trở về Uyển Đinh.

"Không quan hệ." Hắn lặp lại.

Cô nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn cô, bàn tay đêm qua thành thạo lui đạn lên đạn lúc này đang đặt trên lan can bằng gỗ.

Ngón tay gõ nhẹ lên gỗ, tiếng vang thong thả không tiết tấu.

Trình Mục Dương bỗng nhiên nói một câu, là ngôn ngữ mà cô không biết.

Cô hỏi hắn: "Anh nói cái gì?"

"Không có gì." Khuỷu tay hắn chống trên hàng rào: "Tôi đang nói chuyện với Tiểu Phong."

Lời chưa dứt, Tiểu Phong đã từ xích đu đứng lên ra ngoài. Gió ẩm ướt từ mặt hồ thổi đến, luồn qua cửa khiến màn rèm lay động.

Cô nhìn bóng dáng thiếu niên, đoán xem vừa rồi hắn đã nói cái gì.

Trình Mục Dương dường như cảm giác được sự hiếu kì của cô: "Có muốn biết vừa rồi tôi nói gì không?"

Cô cười một cái, từ chối cho ý kiến.

"Tôi nói." Hắn dùng tay vén mái tóc cô, đôi mắt tỏa sáng: "Tiểu Phong, cậu tốt nhất nên tìm nơi khác ngủ, hiện tại tôi muốn hôn cô gái nhỏ này."

Hắn nói xong, tay đã di chuyển đến sườn mặt, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt làn da cô. Mà ánh mắt kia, không phải là màu nâu nồng đậm như lúc khuya, ngược lại bên trong trong suốt sáng bóng, xinh đẹp khiến người ta phải chú ý.

Cô cười tránh đi tay hắn, cố gắng phá vỡ không khí ái muội này: "Cho nên, tại Moscow, anh đều mời phụ nữ bằng cách này?"

"Tôi." Hắn cũng cười một cái, thu tay lại: "Tại Moscow, bình thường đều là phụ nữ mời tôi."

Nam Bắc nhếch khóa miệng, đẩy đẩy hắn: "Tỉnh lại đi, ông chủ Trình, nơi đây là Chiết Giang."

Trình Mục Dương lùi ra sau ngồi trở lại ghế, đem báo chí vứt vào sọt rác bằng tre bên cạnh.

Tiếng sấm càng lúc càng lớn.

Nam Bắc vẫn dựa vào lan can, che dấu đi nhịp tim đập không vững vàng.

"Nơi này gần đây đang là mùa mưa sao, đã lâu như vậy vẫn không thấy mặt trời mọc." Cô co dãn tay chân: "Anh có biết trong ngày có một thời điểm ta có thể nhìn thẳng vào mặt trời mà không tổn thương mắt, ngược lại còn có thể tăng cường thị lực."

Trình Mục Dương từ chiếc đĩa sứ trên bàn lấy ra vài chiếc lá bạc hà: "Cô đang nói 'Vọng nhật công' sao?"

Cô cười: "Anh biết thái cực quyền?"

"Biết một ít." Hắn dùng răng cắn cắn chiếc lá, cười vô lại.

"Tôi cũng biết một ít, là anh trai tôi dạy." Mỗi lần nhắc đến Nam Hoài, giọng cô đều trở nên mềm mại, giống như một cô gái nhỏ được nuông chiều. "Anh ấy bắt đầu học từ năm tám tuổi, mỗi ngày đều nhìn chằm chằm mặt trời để luyện 'vọng nhật công'."

"Người luyện lâu dài như vậy, thị lực nhất định sẽ rất tốt." Hắn theo lời của cô tiếp tục nói: "Không chỉ thích hợp cho việc đánh nhau gần mà ngay cả bắn súng tầm xa cũng tốt. Đúng không?" Hắn hưng trí hỏi lại cô, bởi vì nuốt lá bạc hà mà lời nói không hề rõ ràng, giống như cái đêm đó nói chuyện qua điện thoại vậy.

Sự lười nhác trong lời nói, dường như không thèm để ý nhưng nội dung lại làm người ta khó có thể bỏ qua.

Nam Bắc xoay người đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Trình Mục Dương cũng tùy ý để cô nhìn, chân hắn rất dài, ngồi trên ghế tay khoát trên đầu gối nhìn Nam Bắc, như thế cũng đủ làm cho sự tồn tại của hắn trở nên mạnh mẽ.

Nhưng thứ cô muốn xem lại là tay hắn.

Lưng các đốt ngón tay cực trơn nhẵn, gấp khúc, độ cong xinh đẹp cực kì. Đây là dấu vết do luyện quyền lưu lại, nếu không có hơn mười năm luyện tập chắc chắn không được như vậy. Nếu lúc trước cô có chút hoài nghi thân phận của hắn, nhất định sẽ không bỏ qua dấu vết này.

Nhưng mà việc này cũng không cần nhắc đến.

Dùng lời của Nam Hoài mà nói chính là: bị lừa? Không nên trách người khác, đó là do bản thân mình ngu ngốc.

Bảy giờ sáng thì kết thúc bữa ăn sáng, Nam Bắc nghĩ Trình Mục Dương sẽ biến mất giống hai ngày trước. Không nghĩ đến hắn rất nhàn nhã, cùng cô ngồi dưới phòng khách nói chuyện phiếm với hai bà lão, hoặc đùa với những con mèo.

Hai bà lão đều không có chồng nhưng lại nuôi tới bảy tám con mèo.

Thời tiết tốt thì không thấy bóng dáng chúng đâu, nhưng đến những ngày mưa dầm thì những con mèo này rất lười nhác, hoặc nằm, hoặc ngồi trong nhà, hay đơn giản là nằm trên đùi Trình Mục Dương, cực kì im lặng.

"Trình Trình nói hai người từng là bạn học khi ở Bỉ, đúng không?" Bà lão mặc sườn xám đen gãi gãi con mèo trắng trong lòng, thuận tiện hỏi cô: "Lúc trước học cái gì?"

"Toán học." Nam Bắc mỗi khi nhắc tới chuyên ngành của mình thì thái dương nhanh chóng nhăn lại: "Học không tốt, rất không
Prev..1....13.14..15..16.17....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Tháng Tám còn mãi
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Hồ Ly Tam Quốc - gMO Chiến Thuật Hay Nhất Hiện Nay
» Chẳng phải em nhớ anh đâu
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem


The Soda Pop