Duck hunt
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47969085
Visits Today: 452617
This Week: 1936981
This Month: 13784433

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

thành người thứ ba.

Không có thời gian mà so sánh, cân nhắc tiểu chuẩn giữa ba người, cô đang phán đoán khi nào trận giằng co này sẽ kết thúc.

"Được rồi." Cuối cùng, Trình Mục Dương cũng hào phóng cho cô một khe hở: "Đã xong."

Thanh âm dịu dàng, có ma lực khiến lòng người bình tĩnh.

Cô nghe thấy âm thanh va chạm của kim loại, theo ánh sáng nhìn thấy Tiểu Phong một tay mang súng ngắm một tay đem vỏ đạn đặt vào quả cầu thủy tinh, giống như đứa nhỏ ngoan ngoãn sau khi chơi đùa thì cất đồ chơi vào đúng đúng vị trí.

Đôi mắt trong suốt kia liếc về phía hai người nhưng nhanh chóng thu hồi, yên lặng cầm súng trở về chỗ của mình.

Tiểu Phong đóng cửa sổ, ngã vào ghế nghiêng người tiếp tục ngủ.

"Đổ mồ hôi sao?" Trình Mục Dương nhẹ nhàng đưa tay lau đi nước trên trán cô: "Điều hòa trong phòng hỏng?"

Tay hắn có mùi hương thật đặc biệt, cô không thể xác định rõ là mùi gì.

Tiếng vỏ đạn rơi xuống đất vừa rồi hẳn là do hắn lui đạn chứ không phải Tiểu Phong.

"Tôi không chịu được gió lạnh của điều hòa." Cô nói: "Nhất là khi ngủ."

Nam Bắc nói đến đây thì ngoài cửa sổ bỗng nhiên có một tia sáng chói mắt xẹt qua.

Hắn quay đầu nhìn ra, trong đáy mắt chỉ có một màu đỏ, kết hợp cùng với khuôn mặt khiến người ta cảm thấy hắn đang nghỉ ngơi thư giãn lại bị quấy rầy, quay đầu thưởng thức khói lửa ngoài cửa sổ.

Cô bị ánh sáng làm chói mắt, nheo mắt lại: "Anh làm ông chủ cũng thật khó khăn, nếu đã đoán trước việc này sao vẫn ở đây?"

"Nơi này rất an toàn, toàn bộ kiến trúc đều là chống đạn cao cấp." Trình Mục Dương nói: "Nếu không phải cô đột nhiên tỉnh dậy có lẽ sẽ ngủ đến sáng mai mà không hề hay biết điều gì."

Cô ngẩng mặt, đối diện với khuôn mặt gần trong gang tấc: "Vậy anh đang làm gì? Đánh mèo hoang sao?"

"Tôi? Đang đóng vai yếu thế." Hắn đưa ra cho cô một giả thiết: "Cô nghĩ xem, Trình Mục Dương dẫn theo nhiều người như vậy nhưng lúc nào cũng đề phòng, chỉ có thể kết luận là người bên cạnh hắn có vấn đề đúng không? Có lẽ sẽ có cơ hội dồn hắn vào chỗ chết?"

Cô nở nụ cười: "Đã gặp nguy hiểm còn vênh váo như vậy."

Hai người lúc này tách ra, hắn đem viên đạn Tiểu Phong bỏ sót trên bàn vứt vào sọt rác.

"Anh làm tôi nghĩ đến chuyện trước kia, về một con khỉ. Anh biết khỉ Macasque [1"> không? Đó là một loại khỉ vô cùng thông minh." Cô bỗng nhớ về câu chuyện thú vị trước đây. "Lúc nhỏ tôi sống ở Vân Nam, những con khỉ rất hay lấy trộm đồ của tôi. Tôi dùng rất nhiều phương pháp để có thể giao tiếp với chúng, hí mắt, vểnh môi, thậm chí đùa với chúng nhưng không thành công."

Hắn thấy rất thú vị, mở tủ tường lấy ra khăn tay ướp lạnh.

Đèn từ tủ lạnh trở thành nguồn sáng của căn phòng, đem hình dáng hắn in trên mặt tường. Trình Mục Dương lau khô tay, không thấy cô tiếp tục liền nói: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó tôi đã bắt nó." Nhắc tới chú khỉ này cô có chút nhớ nhung: "Nhưng mà, tôi bắt nó chỉ vì muốn cùng nó vui đùa, không giống anh, là vì đuổi tận giết tuyệt."

Hai tay này của cô trong trí nhớ quả thực rất sạch sẽ. Móng tay luôn được chăm sóc tỉ mỉ, chỉ thích nắm bút lông mà vẽ những đường nét đơn thuần, hay viết những dòng công thức khiến người khác đau đầu.

Cuộc sống trước đây của cô tại Vân Nam là trong một khu rừng ẩm ướt với vô số côn trùng, sau này lại sống dưới sự bảo hộ của súng ống. Cuộc sống bình thản chỉ có vài năm nhưng đối với cô thật sự rất quí báu.

Hắn, từ lần gặp gỡ tại Bỉ đã thành một người mà cô chôn sâu trong trí nhớ.

Mà nay, chàng trai năm đó lại lấy thân phận sâu không lường được xuất hiện trước mặt cô. Khiến cuộc hành trình đến Đài Châu lần này càng vượt qua khả năng nắm trong tay của cô...

Trở lại phòng, da sau lưng lại ngứa ngáy khó chiu, bà lão lại không biết thế nào bỗng nhiên cầm thuốc mỡ xuất hiện. Cô nằm trên giường, để bà bôi thuốc, nghe thấy bà nói Trình Trình xuống lầu nhờ bà lên xem cô.

Cô đem mặt chôn trong gối, cười mà không nói gì.

Khó trách Tiểu Phong lại ngoan ngoãn thu dọn vỏ đạn, như thế mới không khiến người khác sợ hãi.

"Trình Trình của chúng ta a, rất đau lòng vì cô nha, nhưng không nói ra." Bà lão tay xoa bóp rất thoải mái, mềm mại lại dịu dàng, chậm rãi thoa thuốc mơ lên lưng cô, khiến cô trở nên mơ màng.

Hình như bà lão vừa nói câu gì.

Cô bắt buộc mình tỉnh táo lại: "Cái gì?"

"Tôi là nói, nhà cô ở nơi nào?"

"Vân Nam." Giọng nói của
Prev..1....10.11..12..13.14....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Ngày ta im lặng
» Gió lạnh gò hoang
» Hắc Đình
» Tháng Tám còn mãi
» Noel một mình
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem