về hướng phía sau, thính lực lại dường như nhạy bén khác thường, không nghe thấy tiếng động cơ xe. Thế nên biết rằng Diệp Hạo Ninh vẫn đậu xe tại chỗ chưa rời đi ngay.
Anh đang làm gì vậy? cô không biết mà cũng không rõ là bản thân mình vì sao không chịu đi nữa chứ?
Đây là cơ hội hiếm có, cô lại vung tay để vụt mất, thế mà trước đó vẫn cứ hiếu kỳ, thậm chí là vô cùng tò mò không phải thế sao?
Kết quả cả buổi chiều hôm đó Diệp Hạo Ninh không về nhà, mãi đến chạng vạng tối mới gọi cú điện thoại về
Tiểu Dĩnh cướp lời hỏi :"Anh không về ăn cơm à?"
"Ồ...có người bạn vừa đi nước ngoài về... chắc anh về trễ chút. Còn em? Trong nhà không có đồ ăn, em ra ngoài ăn một mình đi nhé, hay là gọi thức ăn mang đến đi!"
Kỳ thực anh tận tình dặn dò như thế thật là khác thường, cơ hồ là trước any không hề có. Nếu đổi lại ngày thường cô nhất định sẽ cười nhạo anh sao lại biến thành bà mẹ lắm lời đến thế. Thế nhưng lúc này cô chỉ đáp trả lại :"Được thôi!"
Bên đầu dây điện thoại yên tĩnh tĩnh lặng đến mức cô tưởng tượng không ra Diệp Hạo Ninh lúc này đang ở nơi chốn nào, lại chỉ nghe thấy giọng nói anh :"Vậy thôi nhé!"
"Ừ, bái bai"
Vừa rồi không khí thật sự có chút ngượng ngùng, dường như chính là vì chuyện hồi chiều, thế nên cả hai mới dè dặt. Cũng là đễn lúc này, Tiểu Dĩnh mới tin rằng, hóa ra lời anh nói là thật, e là anh thật sự muốn đưa cô đến gặp mối tình đầu. Kết quả là cô giữa chừng lại bỏ cuộc. Còn anh thì sao ư? Có lẽ hối hận, thế nên mói chính vào lúc ô từ bỏ mới không nói lời nào, bỏ mặc cô xuống xe bỏ đi
Ánh hoàng hôn màu cam chuyển màu dần, dần dần chuyển thành màu tro xám của rừng sắt thép, chỉ còn sót lại bên cửa sổ một ánh cực nhạt, tựa bị người khác tiện tay rải một lớp bột hoàng kim vậy
Lúc này đây, Tiểu Dĩnh lại không cảm thấy đói chút nào. Đây là một việc hiếm thấy, bởi vì cô trước nay cho rằg ăn uống và nghỉ ngơi là hai việc quan trọng và trọng đại của ocn người. Đồng hồ sinh hoạt của cô luôn chính xác và nghiêm ngặt nhất, dường như đến nay đã sản sinh ra một loại phản xạ có điều kiện, trước nay Hứa Nhất Tâm từng nói :"Chỗ nào trong người cậu là phản xạ có điều kiện hả? chíng là phản xạ không điều kiện! tớ cực kỳ nghi ngờ đấy thuộc về bản năng trời sinh"
Thế nhưng lúc này đâu dường như bản năng đó cũng đã tiêu tan mất
Kết quả là đến khi lên gường đi ngủ, Diệp Hạo Ninh vẫn chưa về, trong bóng đêm tối cô thấy vô cùng buồn chán, đành phải dựng dứng lỗ tai lên nghe ngóng. Thế nhưng ngoài cửa vẫn không có chút động tĩnh gì.
Bởi vì nghĩ rằng ngày thứ 2 còn phải đi thăm bố mẹ, cuối cùng cô vẫn mê man ngủ thiếp đi, tuy rằng chất lượng giấc ngủ không tốt, không tỉnh dậy, nhưng cả đêm bị cảnh trong mơ vẫn vít lấy, không ngơi không nghỉ. Giữa chừng lại dường như nghe thấy tiếng tí ta tí tách, như tiếng mưa rơi. Cô như đã lâu rồi không bị thế này, sau khi tỉnh giấc lại hoàn toàn nhớ rõ những gì, vì thế mà hai bên thái dương mơ hồ nhấp nháy, giơ tay ra theo thói quen vuốt vuốt xoa xoa, chợt đụng trúng phần giường trống trải bên cạnh.
Cô cuối cùng lúc này cũng giật mình hoàn toàn tỉnh giấc
Diệp Hạo Ninh vẫn chưa về? Diệp Hạo Ninh vẫn chưa về! Anh lại cả đêm không về ư?
Nhảy ra khỏi giường, Tiểu Dĩnh nhanh chân ra khỏi phòng ngủ, trong phút chốc cô kéo cửa ra, hơi gió lạnh của sớm mai thổi ập đến, hóa ra là vách ngăn cửa kiếng ở phòng khách bị kéo ra hết một nửa, tấm rèm cửa màu trắng sữa lay động không ngừng.
Bởi lẽ nửa đêm có mưa, thời tiết đột ngột trở nên mát lạnh
Cô vội cúi đầu lồng lại chiếc áo ngủ, kết quả là có người bước ra từ phòng khách đi ra, áo quần xộc xệch giống cô, đầu toc vẫn còn ướt.
Diệp Hạo Ninh nói :"Tỉnh rồi à?"
Cô sững người, vẫn chưa hiểu lắm :"Anh mới về à?"
"Tối qua 12h hơn về đến nhà, không muốn đánh thức em nên anh ngủ ngoài phòng khách" anh bình thản giải thích, cũng không nhìn cô, chỉ cầm lấy chiếc khăn bông khô tùy tiện lau mái tóc. Một lúc sau cơ hồ cảm thấy cô cứ ngẩn người ra không nhúc nhích, bất giác khẽ khàng dừng lại :"Sao thế?"
"Ồ...không có gì!" khí thế cao ngạo của cô lúc nãy đã nhảy xuống giường rồi tắt ngủm, khóe môi bất giác giần giật, cô lại liếc nhìn anh, lúc này mới xoay người về phòng rửa mặt
Đi xe hai tiếng đồng hồ, cuộc đối thoại trên đường đi cũng không quá 5 câu, Tiểu Dĩnh tối qua ngủ không ngon giấc, dứt khoát chuồn xuống băng ghế sau ngủ bù
Diệp
Prev..
1....
81.
82..83..84.
85.
...97..
Next Đến trang: