thẳng vào mắt anh nữa.
Kết quả là sau bữa ăn mẫu thân đại nhân nói :"Tiểu Dĩnh, mau đem trái cây này đưa cho Hạo Ninh đi" trong lòng bàn tay bà là trái đào vừa to vừa đỏ hồng.
Diệp Hạo Ninh đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn cách đó không xa xem tivi, chương trình văn nghệ tổng hợp ngày quốc khánh vừa hài hước vừa náo nhiệt, rõ ràng là vốn không thích hợp với tiêu chuẩn của anh, lúc này dường như lại rất chuyên tâm chăm chú.
Tiểu Dĩnh khẽ di chuyển khóe mắt, cũng vẫn không lên tiếng, chỉ đưa lên miệng cắn một miếng, cắn thật mạnh, nước trái cây chảy ra ngoài chảy xuống cánh tay, cướp lời trước khi mẫu thân đại nhân theo thói quen thốt lên tiếng "Hơ" kéo dài :"Anh ấy không thích ăn trái cây đâu". Âm lượng bình thường nhưng vừa đủ nghe khiến cho mọi người trong phòng khách nghe thấy.
"Thế ư" Tiểu mẫu bán tính bán nghi nhìn cô, lại nói :"Vậy thì con mang nho Mỹ sang đi"
Cô lại khoát tay, mặt không biến sắc nói hàm hồ :"Thật ra anh ấy không thích ăn trái cây" sau đó rút khăn giấy, vừa lau tay vừa vòng sang bên cạnh bàn cà phê, rồi lại lãng đãng lượn lờ sang trước mặt Diệp Hạo Ninh, đấy cửa tiến vào phòng ngủ.
Tiểu HUệ vừa dỗ con ngủ xong, thấy cô bước vào, liền thấo giọng cười hỏi :"Lúc nãy trên bàn ăn hai đứa thậm thụp gì thế? Sau đó chị thấy sắc mặt em thay đổi. Sao thế, lại cãi nhau à?"
Giọng điệu của cô có chút nản lòng :"Đâu có" muốn đổi sang chủ đề khác, thế là khom lưng xuống chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Đông, liền bị Tiểu Huệ nhanh tay ngăn lại.
"Nếu mà lát nó tỉnh giấc, em chịu trách nhiệm ôm nó đó!" lại nói :"Đã thích vậy thì mau sinh một đứa đi. Chị thấy Diệp Hạo Ninh cũng không đến nỗi bài xích trẻ con đâu. Vừa rồi ẵm Đông Đông cười rất thân thiện đấy"
Vậy ư? Tiểu Dĩnh thầm nghĩ, thật là tiếc công cô không nhìn thấy, Diệp Hạo Ninh mà cũng cười thân thiện ư? Anh chẳng phải vẫn luôn cười bí hiểm khiến người khác phải khiếp sợ đó sao?
Vừa nhắc đến trẻ con, cô vẫn theo thói quen đưa tay nắm tay ra, không khỏi chuẩn bị tư thế phòng thủ, đột nhiên nhớ ra :"Đúng rồi, em có mang cho chị một bộ sản phẩm dưỡng da đó" quay người lục tìm trong túi hành lý đang để tựa vào tường, nào ngờ ngoài những đống quần áo thay ra để giặt của hai người, còn lại chẳng có gì cả.
Cô lúc này mới nhớ ra rằng còn một túi nhỏ, nhét đầy những thứ linh tinh lặt vặt, lại bỏ quên trên xe mất rồi.
Đành phải đi tìm Diệp Hạo Ninh thôi
Nào ngờ đẩy cửa ra nhìn, chiếc sofa đơn trống không, người đó đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa, trong phòng khách chỉ có mình bà Tiểu đang cười hi ha xem tiểu phẩm, anh rể Thiếu Quân cũng không biết đi đâu rồi.
Tiểu Dĩnh hỏi :"Mẹ ơi, Diệp Hạo Ninh đâu?"
Tiểu mẫu nhíu nhíu mày, chỉ nói :"Sao lại cứ lôi cả họ tên ra mà gọi thế, khó nghe quá!" sau đó mới chỉ về một phòng ngủ khác :"Bị bố con gọi vào phòng thưởng thức bảo vật rồi"
Chiếc cửa kéo vẫn còn đang hé mở, Tiểu Dĩnh tiến vào trong. Vừa kịp trông thấy phụ thân đại nhân lôi ra một số đồ cổ ngọc quý* trưng bày cho Diệp Hạo Ninh xem. Một già một trẻ chụm đầu trước ánh sáng bên cửa sổ, trong tay cầm một vật cổ không biết thuộc thời đại nào, thấp giọng trò chuyện như không có ai bên cạnh
*Đồ cổ ngọc quý như hình vẽ có thể là những nhân vật trong lịch sử hoặc là hình thù con vật gì đó.
Tiểu Dĩnh đứng bên cửa sổ hồi lâu, dường như không kìm được hoài nghi bản thân có nên tàng hình không, kết quả là Diệp Hạo Ninh cuối cùng quay đầu lại trông thấy cô, ánh mắt bình tĩnh điềm đạm, ngay cả chân mày cũng không động đậy, lại như sớm phát hiện ra sự tồn tại của cô.
Cô liền giơ tay ra, mở miệng gượng ép nói :"Đưa chìa khóa xe cho em"
Anh đặt chiếc chum rượu cổ trong tay xuống, lấy chìa khóa ra, bình thản thuận miệng hỏi :"Em muốn làm gì?"
Cô vẫn giữ thái độ không được vui :"Dù gì cũng không phải lái xe hóng gió"
Diệp Hạo Ninh lại không nói gì nữa, chốc lá ánh mắt nghiêm nghị của phụ thân đại nhân từ cặp mắt khiếng viễn thị của người già liếc nhìn sang, dường như ánh mắt đầy vẻ bất mãn, cô cắn môi đón lấy chiếc chìa khóa rồi xoay người bỏ đi. Sau đó nghe thấy tiếng nói vọng lại sau lưng :"Ngày thường con quá chiều nó rồi, bố thấy tính khí con a đầu này càng ngày càng bướng"
Cô không biết Diệp Hạo Ninh trả lời thế nài, chỉ tự ý xỏ giầy vào đi xuống lầu.
Bởi vì khu căn hộ là của cơ quan, trước trước sau sau mười mấy lầu đều là người quen thân, vì thế mà không thấy xa lạ gì, Tiểu Dĩnh ở dưới
Prev..
1....
83.
84..85..86.
87.
...97..
Next Đến trang: