Polaroid
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49614432
Visits Today: 116193
This Week: 116193
This Month: 1608878

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

cũng chẳng rõ con a đầu Tư Nhan này nói chuyện với hai bố con nó xong chưa nữa"

Ăn xong trái cây, ngồi một lát, hai người họ mới lái xe về nhà.

Sau khi trầm mặc một nửa đoạn đường, Diệp Hạo Ninh mới mở miệng nói :"CŨng không thể lần nào cũng dựa vào anh giải vây cho em" anh cứ ngỡ cô vẫn giận dỗi chuyện lúc nãy.

Tiểu Dĩnh gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ :"Em cũng chẳng cần dựa vào anh. Đàn ông mà dựa vào được, heo nái cũng leo được lên cây"*

*Câu thành ngữ chơi chữ: ý nói một số người bi quan trong tình yêu sẽ quan niệm rằng tất cả đàn ông không thể dựa vào được,cũng như heo nái không thể leo lên cây. Ý câu này muốn nói nếu đàn ông mà có thể dựa dẫm vào họ được thì hoe nái cũng leo cây được rồi

Diệp Hạo Ninh dở khóc dở cười quay đầu liếc nhìn cô :"Hai ngày nay em làm sao vậy? nắng mưa tính khí thất thường"

"Có thể gần đây bị lây nhiễm gần mực thì đen gần đèn thì sáng"

Dường ưnh không có tâm trạng chấp vặt với cô, lái xe đến dưới lầu thì ngừng lại, Diệp Hạo Ninh nói :"Em về trước đi, anh còn có việc phải làm"

Tiểu Dĩnh vỗn dĩ không có ý định xuống xe, khuỷu tay vẫn đang đặt tại nắm cửa xe, liếc mắt nhìn anh, đột nhiên hỏi không suy nghĩ :"Nói đi, anh có người hay sự việc nào khiến anh khó quên không?'

Anh không hiểu ý của cô, khẽ nhướn mày

Cô lại nói :"Ví dụ như là thanh mai trúc mã chẳng hạn, hay là mối tình đầu. Đsung vậy, mối tình đầu của anh là ai? Người đó giờ ở đâu?"

Diệp Hạo Ninh xem đồng hồ, thần sắc không đổi, chỉ nói :"Anh thấy lúc này thảo luận vẫn đề này không thích hợp, anh sắp trễ rồi!"

Cô tiếp tục bất động như núi :"một hai câu nói có thể trả lời được câu hỏi, không tốn quá nhiều thời gian của anh đâu!"

Anh nhìn cô hồi lâu, đột nhiên không rõ ý vị mỉm cười, khẽ thả lỏng phanh xe, chân ga dưới chân khẽ nhấn nhẹ, chiếc xe thuận theo con đường cao tốc lăn bánh chạy đi.

"Dẫn em đi gặp mối tình đầu của anh"

"Á, anh muốn làm gì?"

"... Diệp Hạo Ninh, anh nổi cơn điên gì vậy?" xe chạy ra ngoài khoảng ahi tẳm mét, Tiểu Dĩnh cuối cùng cũng thốt lên :"Em muốn xuống xe", vốn dĩ tâm trạng không tốt, lúc này gương mặt càng không vui, cô quay đầu lại, cơ hồ ánh lên nộ khí :"Có nghe thấy không? Em không rảng rỗi giỡn với anh, amu ngừng xe lại, em muốn xuống xe!"

Tuy vậy người thao túng vô lăng xe chỉ lạnh nhạt nhìn cô, ngữ khí bình thản :"Lúc nãy chẳng phải em muốn biết người khó quên nào đó của anh ư?"

Nghe thấy tính từ xuất phát từ chính miệng anh, lại dường như trong lòng có chút chua xót, bất giác sững người :"Lẽ nào anh thật sự đưa em đi gặp cô ấy sao?"

Thái độ của anh thật giả khó đoán, chậm rãi trả lời :"Đương nhiên rồi"

Trong lúc nói, những chiếc xe bên phải của lắn xe đều bị bỏ qua, bỏ xa phía sau, ngày càng nhỏ dần rồi khuất dần trong kính chiếu hậu.

Tiểu Dĩnh đột ngột tĩnh lặng, trong lòng có chút hoảng sợ

Ánh nắng mặt trời màu thu phản chiếu xuống mặt đường rộng lớn và bằng phẳng, những tòa nhà cao ốc trang hoàng lộng lẫy mọc sát nhau cũng nhanh chóng lui về phía sau. Rõ ràng đều là những cảnh tượng và cảnh vật quen thuộc, nhưng trong chốc lát cô lại dường như hoảng hốt, cứ tựa như tất cả mọi thứ xung quang đều không liên quan gì đến cô, chỉ biết rằng xe vẫn đang di chuyển. Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh còn cô thì lại bị dẫn đi đến một nơi nào đó để gặp mặt một ai đó.

Lại có lẽ anh lừa cô thôi, chẳng qua là thuận miệng nói bừa vậy thôi, kỳ thực chẳng hề có mói tình đầu nào. Bởi vì trước giờ cô không đọc thấu được tâm can anh.

Trong xe yên tĩnh khác thường, tốc độ chạy vẫn rất nhanh, anh lái xe vốn dĩ trước giờ vốn nhang, mà con tim Tiểu Dĩnh lúc này lại đập mạnh khinh khủng, thình thịch, thình thịch, từng chút từng chút va đạp vào lồng ngực.

Sau đó thì chẳng hiểu thế nào mà câu nói đó lại thoát ra từ miệng cô :"Em không đi đâu"

Ánh mắt Diệp Hạo Ninh hướng nhìn về phía trước khẽ động đậy, chân ga giảm dần

Cô như cuối cùng quyết định, lặp lại lần nữa :"Em không đi em muốn về nhà!" giọng điệu kiên quyết bình thản.

Anh không hỏi lý do, thậm chí một câu cũng không nói, chỉ là cuối cùng cho xe tấp vào bên đường, cô không cũng không nói một lời giải thích nào, tháo dây an toàn đẩy cửa ra, không kịp nhìn biểu cảm của anh, thế nên không biết rằng thần sắc anh lúc này rất phức tạp. Trong buổi trưa đầu thu, ánh mặt trời vẫn gay gắt, khiến miệng đắn lưỡi khô lại hơi ngất ngây.

Cô chỉ cúi đầu đi sầm sầm
Prev..1....80.81..82..83.84....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Legging trên sofa
» Chuông nhà thờ
» Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé
» Tình mong manh
» Dạ cổ
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0017/s
Thanks to Xtgem