Polaroid
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49763139
Visits Today: 264900
This Week: 264900
This Month: 1757585

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

cảm thấy quen thuộc là thường, ký ức mơ hồ ấy liền thản nhiên được khơi dậy lại thêm lần nữa.

CHƯƠNG 16
Trước Quốc Khánh 1 ngày vừa đúng thứ 7, Tiểu Dĩnh đi máy bay về thành phố C buổi trưa, trực tiếp đến nhà bố mẹ chồng.

Nhấn chuông cửa, ván cửa rất nhanh mở ra, cô liếc mắt nhìn người mở cửa phái trước mặt, sau đó đặt đồ xuống, nói "Mẹ, con về rồi"

Diệp mẫu trước đó cũng không rõ đang nói chuyện điện thoại với ai, vừa đặt ống nghe xuống, quay người lại trông thấy cô bất giác có chút kinh ngạc :"Không phải nói là ngày mai con mới về sao?"

"Ồ, dù sao cũng không có việc gì, nên con đến sớm một ngày"

"Thế sao không bảo Hạo Ninh ra sân bay ?"

Tiểu Dĩnh cúi đầu thấp lục tìm trong túi da, lấy chiếc khăn choàng cho mẹ chồng "Mẹ, đây là quà mừng Quốc Khánh của mẹ"

Diệp mẫu vui mừng đón nhận, thuận tiện nắm chặt tay cô, liếc nhìn Diệp Hạo Ninh giọng oan trách :"Chỉ có con dâu là tốt, thương mẹ hơn con trai" lại nói với Tiểu Dĩnh :"Nó ấy à, lần nào cũng về tay không, làm như cố ý về nhà ăn chầu ăn chực"

Tiểu Dĩnh cúi mắt xuống cười cười, trong lòng nghĩ, có ăn chầu chực thì mẹ cũng tình nguyện mà.

Diệp Hạo Ninh ngồi một góc, trông thấy tình cảnh so sánh tình mẫu tử với nàng dâu, cũng cười nói :"Trước đây con không phải không mua đồ về sao, nhưng có bao giờ mẹ vừa ý đâu? Vả lại mẹ thấy Tiểu Dĩnh tốt, không chừng có phần nửa là công lao động của con đấy!"

Kết quả Diệp mẫu còn chưa kịp nói, Tiểu Dĩnh đã cười nhạt tiếp lời :"Nói thế thì em cũng phải cảm ơn anh sao?"

Không đúng! Lời nói ra của côn có hơi hối hận. Không nên nói giọng điệu thế này, cũng không nên phối hợp với biểu cảm lúc nãy. Kỳ thực nên nhẹ nhàng dịu dàng hơn chút mới đúng, tốt nhất mang theo nụ cười duyên, bởi vì như vậy mới giống cặp vợ chồng son liếc mắt đưa tình chứ. Còn điệu bộ của cô lúc này, lại càng giống như góa phụ đang oán giận. Thế nhưng, rõ ràng cuộc sống an lành bình ổn là thế, lại vì hà cớ gì mà nổi giận chứ?

Mau mắn thay mẹ chống đang bận tháo chiếc khăn choàng tơ lụa ra, nhìn chăm chú dưới ánh đèn, cơ hồ không nhận ra sự bất an của cô.

Cô đứng dậy, chỉ trông thấy Diệp Hạo Ninh một tay chống cằm, ánh mắt thâm sâu đang di chuyển theo những động tác cử động của cô, khiến cô cảm thấy mất tự nhiên

Lúc này dì đi từ bếp bưng lên vài chén con, đon đả nói :"Đến uống canh trước đi cháu, bữa cơm trưa sắp có rồi!" lại quay đầu cười với Tiểu Dĩnh :"Vừa đúng có canh măng hầm gà, mau đến đây đi cháu!"

Thật hiếm thấy, bố chồng Diệp Hướng Quốc hôm nay cũng ở nhà, đến giờ cơm ông cầm tờ báo di từ trên lầu xuống, gật đầu với Tiểu Dĩnh, lại hỏi :"Dạo này công việc tốt không con?"

Cô mỉm cười :"Vẫn tốt ạ"

"Vậy thì được rồi, cho dù có bận thế nào thì cũng phải giữ gìn sức khỏe!"

Cô vội vàng đáp trả :"Vâng, con biết rồi"

Tuy là thường ngày tiếp xúc rất ít, nhưng Tiểu Dĩnh và bố của Diệp Hạo Ninh vẫn quan hệ rất tốt, chỉ cảm thấy người già nhà này vốn dĩ tính cách và thái độ cực kỳ hòa nha, hoàn toàn không có chút gì kiểu cách và kiểu cọ, thật sự lại rất dễ gần.

Cô từng nghĩ rằng, cuộc hôn nhân của cô dẫu có những sai phạm và thất bại thế này thế nọ, nhưng chí ít thì mỗi quan hệ giữa cô và gia đình nhà Diệp Hạo Ninh hoàn toàn rất xứng đáng và đáng giá.

Bốn người họ cùng ngồi vào bàn ăn cơm, sau đó Tiểu Dĩnh bị Diệp mẫu kéo lên phòng ngủ trên lầu nói chuyện phiếm.

Kỳ thực trong lòng cô cũng có chút lo sợ, lên lầu nhất định người phụ nữa đứng tuổi rồi sẽ lại chắp nhặt chuyện bế cháu nội đây, dù là Diệp mẫu vốn tính khí rất tốt cũng sẽ không ngoại lệ, cũng sẽ nắm chặt lấy đề tài này không chịu thoải mái buông tay ra, mà lại là đề tài cô không có hứng thú thảo luận nhất nữa chứ.

Cô khẽ rà soát một vòng khi đi ngang qua phòng khách, lúc Tiểu Dĩnh đi lên cầu thang theo tiềm thức lại ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy Diệp Hạo Ninh đang ngồi trên ghế sofa chuyện trò cùng Diệp Hướng Quốc, ánh mắt rớt tại vị trí khá xa chỗ cô, vỗn dĩ không hề chú ý đến cô.

Xem chừng muốn trông cậy vào anh ta cũng không được rồi.

Cũng may lên lầu hai ngồi mới mới được hai phút, Diệp Tư Nhan em gái đang ở Châu Âu của Diệp Hạo Ninh vừa kịp lúc điện thoại về, cô liền nhận lấy ống nghe điện thoại từ tay Diệp mẫu nói dăm ba câu.

Cô hỏi :"Bao giờ thì em về?"

Giọng Diệp Tư Nhan trong điện thoại vừa rõ ràng lại lanh lảnh:" Chắc phải đợi đén trước sau giáng
Prev..1....78.79..80..81.82....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Em yêu anh, là em yêu anh
» Oan hồn bên bến sông
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Cho anh năm phút
» Mình rất nhớ
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0012/s
Thanks to Xtgem