80s toys - Atari. I still have
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50899519
Visits Today: 142134
This Week: 1401280
This Month: 2893965

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

đánh nhau chứ? Nếu không là..." cô đột ngột dứt lời, sau đó lại nói tiếp :"Nếu không phải may mắn, tớ nghĩ tối nay cậu lãnh đủ rồi đó"!

"Cũng chẳng có việc gì to tát" Hà Minh Lượng cười nói :"Chính là thấy những kẻ lưu manh ngứa cả mắt". Rõ ràng là vẫn còn bảo lưu lại lời nói, nhưng lại khiến người khác ngờ vực.

Thế là Tiểu Dĩnh lại hỏi Hứa Nhất Tâm :"Rốt cuộc là chuyện gì đây?" kỳ thực cô cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ, tại sao lúc nãy hai người họ lại bên nhau chứ.

Trước đây ở trong trường đại học, 2 người họ rõ ràng là như lửa với nước, vẫn thường một lời bất hòa liền tranh luận gay gắt. Thế nhưng đề tài trang luận vẫn thường là những tiểu tiết vụn vặt về những vẫn đề chuyên nghiệp. vì thế mà cô vẫn thường cười nhạo 2 người họ vô vị. Kết quả là không lâu sau đó, chiến trang lạnh đã nhanh chóng khuếch trương lan rộng đến những lĩnh vực khác nhau, cuối cùng thì ngay cả tin tức xì căng đan "tình ái" trong làng giải trí của một minh tinh màn bạc nào đó cũng không may châm ngòi cho cuộc chiến trang tàn khốc của 2 họ Hứa Hà.

Hứa Nhất Tâm từng phẫn nộ nói :"Nếu như quen hà Minh Lượng trước vài năm, có lẽ nguyện vọng thi đại học của tớ sẽ không phải trường này đâu"

Cô tiếp lời :"Đúng đúng, các cậu nên đi làm luật sư đi"

Lại lấp tức phản bác lại :"Cái gì mà bọn tớ? cậu đừng gộp chung tớ và hắn ta lại mà nói! Con người này không biết có uống nhầm thuốc không, cứ như có thù oán với tớ vậy, những việc mà tớ tán thành, thì hắn ta lại nhất định phản đối, quả thật là chán ngắt vô vị....."

Thế mà con người vô vị chán ngắt ấy lại cùng Hứa Nhất Tâm cùng xuất hiện tại đồn công an vào đêm hôm khuya khoắt, đây quả là một việc rất kỳ lạ?

Tiểu Dĩnh từng cảm nhận rằng, sau khi tốt nghiệp 2 người họ là một đôi thà chết không gặp mặt. vậy mà trên thực tế, trong thời gian 2 năm , cô cũng rất ít khi ngeh thấy Hứa Nhất Tâm nhắc đến cái tên Hà Minh Lượng. Cô đoán chừng là chán ghét anh ta còn chảng kịp nữa là, bởi lẽ ngẫu nhiên vài lần nhắc đến bạn học cũ Hà kế toán, đều bị Hứa Nhất Tâm vô tình hoặc cố ý bỏ lướt qua.

Thế mà giờ đây khi hỏi đến anh ta, Hứa Nhất Tâm một mực không chịu trả kời cô, dường như có chút mỏi mệt, sắc mặt cũng không được tốt, dưới ánh đèn lộ rõ một vẻ mặt trắng bệch.

Chỉ gãi đầu, ủ rũ thấp giọng nói :"Để hôm khác tớ nói, giờ thì tớ muốn về nhà đi ngủ"

Tiểu Dĩnh ngẩn người, kéo lấy cô ấy hỏi :"Cậu không sao đấy chứ?"

"Không sao"

"Vậy thì sớm nghỉ ngơi đi, có cần tớ đưa về không?"

Hứa Nhất Tâm cuối cùng nở nụ cười, chớp chớp mắt :"tớ là phụ nữ, cậu cũng thế, 2 người có gì hay ho đâu mà đưa nhau đi dẫn nhau về chứ?"

"Tiểu Dĩnh, cậu về đi, tớ và cậu về cùng đường" bên cạnh có người chủ động tình nguyện nhận lời

Hứa Nhất Tâm nắm lấy tay vịn xe, sau đó không quay đầu lại ngồi ngay vào trong xe.

Mãi đến khi xe taxi chở Hà Minh Lượng và Hứa Nhất Tâm mất dạng, Tiểu Dĩnh mới quay đầu lại, do dự một lúc, hỏi :"Hai người họ sao thế nhỉ? Sao em cứ cảm thấy có chút kỳ lạ"

Trần Diệu hai tay đút túi quần, hỏi vặn :"Vẫn chưa nhìn ra sao?"

"Cái gì cơ?"

Trần Diệu trầm mặc một hồi lâu, mới bình thản cười cười :"Hà Minh Lượng đánh nhau, cũng vì đối phương có lời nói mạo phạm đến Hứa Nhất Tâm. Còn về việc vì sao hai người gặp nhau trong quán bar thì không rõ thế nào nữa". Anh ngừng ngừng, trong ánh mắt dường như hàm chứa một loại cảm xúc dạt dào hưng phấn, dưới màn đêm ại càng sâu thẳm tĩnh mịch, ra ý muốn nói :"Thật ra đôi lúc em cũng thật khù khờ"

Tiểu Dĩnh bất giác ngẩn người, khù khờ ư? Có lẽ thế thật. Lại cũng có thể Diệp Hạo Ninh cũng từng cảm nhận như vậy, thế nên mới có lúc biểu lộ ra vẻ mặt cười như không cười, cơ hồ là không thèm tranh luận với cô, bởi vì cô ngốc nghếch quá.

Giờ đây được nhắc nhở thế này, cô đột nhiên hoảng hốt, nhưng lại hoài nghi :"Bọn họ trước đây không đội trời chung, như anh nói thì... thật sự có khả năng đó sao?"

Anh lại mỉm cười, nói thẳng ra :"Có một loại người, càng đấu khẩu thì tình cảm lại àng tốt đẹp". trông thấy cô vẫn bộ dạng không dám tin, anh bất đắc thở dài :"Cũng không cần phải gặng hỏi Hứa Nhất Tâm làm gì, bọn em quan hệ tốt như thế, đợi lúc cô ấy muốn nói ra, sẽ tự khắc nói với em thôi. Thời gian không còn sớm nữa, em cũng nhanh về nhà đi, anh không đưa em về nhà được nữa rồi, công ty có chút việc, về đến nhà thì gọi điện cho anh"

Anh khẽ
Prev..1....61.62..63..64.65....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hắc Đình
» Yêu có cần phải nói không ?
»
» Chuông nhà thờ
» Đã có người yêu em hơn anh
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem