khoảng cách xa như thế, cô cũng không biết Diệp Hạo Ninh có nghe thấy không
Tiểu Dĩnh sau này suy ngẫm, có lẽ vậy, mỗi người đều có một bí mật, cô cũng không phải ngoại lệ, anh cũng càng không phải
CHƯƠNG 13
Tiểu Huệ cùng tiểu bảo bối vốn định ở lại thành phố B hai ngày, nào ngờ gia đình lại có việc đột xuất, sáng sớm thứ bảy anh rể Thi Thiếu Quân gọi điện thoại đến giục chị nên chị đành phải đổi lại chuyến bay.
Bởi lẽ vừa đúng cuối tuần, Diệp Hạo Ninh lại chưa xuất hiện, thế nên Tiểu Huệ trước khi rời khỏi phòng không khỏi dặn dò thêm dăm ba câu :"...Hai đứa cứ như vậy, mỗi người một thành phố thế này, cứ như vậy mãi không được đâu. Người đang yêu còn biết là không thể sống xa cách nhau quá lâu, huống hồ là người đã có gia đình". Vì thế chị khuyên Tiểu Dĩnh :"Dọn về nhà sống đi em, đừng nông nổi nữa"
Tiểu Dĩnh cảm thấy hơi phiền :"Sống ở đây nông nổi sao chị? Anh ấy có sự nghiệp của anh ấy, em cũng cần có công việc của em chứ"
"Công việc ở đâu mà không kiếm được chứ? Cứ nhất thiết phải trúc trắc thế này sao?"
"Chị à" giọng điệu Tiểu Dĩnh cuối cùng dịu lại :"Qua một thời gian mới nói đi". Kỳ thực cũng thấy lo lắng, hiện giờ tuy là đã hào hợp với Diệp Hạo Ninh, nhưng chỉ sợ một khi đã quay lại với nhau sáng tối gặp mặt, không biết ngày nào lại khó chịu không vui vẻ với nhau nữa.
Tiểu Huệ nói đúng, e là cô quá ngây thơ, cứ ngỡ mỗi cặp vợ chồng đều phải sống những ngày tháng hòa hợp, mỗi ngày trôi qua đều là những lời lẽ vui tươi, tôn trọng, nhường nhịn lẫn nhau.
Chiến tranh lạnh và trang cãi chỉ khiến cho cô thấy mệt mỏi, thế là theo bản năng cứ thế trốn tránh.
Cuối cùng Tiểu Huệ thấy khuyên giải cũng chẳng thành, nên cuối cùng cũng không nỗ lực thêm nữa, mua luôn vé máy bay buổi chiều dẫn theo Đông Đông về nhà
Trước khi đi không quên nhắc nhở cô :"Công ty bọn em quốc khánh có được nghỉ không? Nếu lúc đó không kế hoạch gì thì về nhà một chuyến, bố mẹ rất nhớ bọn em đấy"
"Không thành vấn đề"
Tiễn 2 mẹ con chị ấy xong, Tiểu Dĩnh một mình quay về căn hộ chung cư. Xe của Diệp Hạo Ninh đậu chễm chệ ngay trong bãi đỗ xe. Trước đó vài ngày mưa to xối xả, cửa sổ xe phía trước có vẻ hơi bẩn, cô cố ý đảo qua một vòng nhìn ngắm. sau đó mới lôi điện thoại ra, vừa lên lầu vừa gọi điện thoại.
Cũng đã nhiều ngày rồi cả 2 người không có liên lạc gì với nhau, cô lại không biết anh đi công tác ngoại tỉnh.
Bối cảnh trong điện thoại âm thanh hơi ồn ào, giọng nói và giọng cười hòa lẫn với nhau, dường như đang ở khu vui chơi giải trí. Cô hỏi :"Sao anh bận rộn thế?"
Diệp Hạo Ninh chậm rãi từ tốn nói :"Vì phải kiếm tiền nuôi gia đình mà"
Cô thuận miệng tiếp lời :"Em có công việc của em, không cần anh phải nuôi em. Vả lại, em sao lại không biết anh có việc làm ăn bên ngoài chứ? Kiếm tiền đến mức mò đến trung tâm giải trí luôn"
Anh lại nghiêng đầu cười cười, giả vờ như không nghe thấy lời châm chích của cô, cũng không giải thích gì thêm, chỉ hỏi :"Hôm nay cuối tuần, em đã làm gì?"
"Đi chợ, nấu cơm, chơi với Tiểu Đông Đông, sau đó đưa mẹ con chị ấy ra sân bay"
"Ô? Chị em đến à? Sao em không nói với anh?"
Cô mở cửa vào phòng, vừa cúi đầu vừa cởi giày vừa nói :" Anh đang mải bận rộn kiếm tiền nuôi cả gia đình, làm sao em có thể làm phiền anh chuyện nhỏ nhặt này chứ?" lại tiện tay lấy điều khiển ti vi, một minh tinh màn bạc nào đó xuất hiện trước màn hình ti vi tay cầm gói bột giặt, đang chia sẻ kinh nghiệm giặt giũ cùng một nhóm chị em phụ nữ.
Chỉ nghe thấy Diệp Hạo Ninh cười ha hả trong điện thoại, cô mệt đến mức nằm liệt trên ghế sofa, không nói thêm gì nữa, đợi anh ngưng một láy, uể oải nói :"Khi nào anh về?"
Anh lại nói :"Em đợi một lát"
Một lúc sau, Tiểu Dĩnh cảm thấy tiếng động ồn ào huyên náo như nhỏ hơn lúc nãy rất nhiều, cơ hồ anh đã di chuyển sang chỗ khác không có người. Quả nhiên, một lúc sau đã nghe thấy tiếng cười nhẹ và hỏi vặn lại :"Sao thế, em nhớ anh à?"
Cô ngẩn người ra, lập tức miễn cho ý kiến gì, rên hừ hừ một tiếng.
Dựa theo kinh nghiệm trước đến nay, câu hỏi này không trả lời là tuyệt nhất.
Kỳ thực cũng thật sự cí chút nhớ nhung, căn phòng này tuy không lớn lắm. nhưng hiện giờ yên tĩnh đến mức chỉ còn sót lại một mình, cô tự dưng cảm thấy cực kì hiu quạnh.
Diệp Hạo Ninh lại cười nói :"Em như vậy là thái độ gì đây?" rõ ràng là nghe thấy âm thanh phát ra từ khoang mũi của cô.
"Đâu có gì"
Prev..
1....
59.
60..61..62.
63.
...97..
Next Đến trang: