XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho trọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho tròn an khang. Chúc năm mới bình an. Cả nhà đều sung túc.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51026408
Visits Today: 269023
This Week: 1528169
This Month: 3020854

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Tiểu Dĩnh kéo dài âm điệu :"Anh làm việc của anh đi, em phải đi tắm đây, chút nữa còn phải dọn dẹp nhà cửa nữa, mệt chết đi được"

"Em ăn cơm chưa?"

"Ô, lúc nãy ăn linh tinh vài thứ dưới nhà rồi. Đúng rồi, xe xảu anh bẩn quá, phải đi rửa thôi"

"Nếu em thấy nó không hợp nhãn, thì đi rửa xe hộ anh đi"

"Trình độ lái xe của em anh cũng yên tâm sao? Lái xe đi không chừng lại đâm sầm vào biển báo an toán ngoài căn hộ bây giờ"

Tiếng cười trong điện thoại thoang thoảng vọng lại :"Không sao mà, xe đã được bảo hiểm rồi. nếu mà em mua bảo hiểm, thì hoàn toàn yên tâm phóng xe ra ngoài"

Cô hừ hừ vờ cười cười :"Em chỉ sợ phóng ra đâm ngay cào tài sản của công thôi"

Anh vẫn nói giọng cực kỳ thoải mái :"Vậy thì càng không lo nữa, đợi anh về bồi thường là được thôi!"

Cô thở gấp :"Diệp đại thiếu gia à, ngài quả là tài phú hơn người"

"Anh có việc làm ăn ngoài mà, không phải ư?"

............

Quả là đoạn đối thoại nhàm chán vô vị, thế mà cô lại cảm thấy thú vị.

Chần chờ lần nữa mãi cuối cùng mới gác máy, Tiểu Dĩnh lúc này mới sức nhớ ra vẫn chưa biết Diệp Hạo Ninh khi nào về.

Nào ngờ mặt nạ đắp được phân nửa thời gian, Hứa Nhất tâm đột nhiên gọi điện thoại đến cầu cứu, giong điệu phảng phất tiếng khóc nức nở, nói năng lộn xộn :"Tiểu Dĩnh .... Cậu mau đến đây, bọn tớ bị dẫn về đến đồn công an rồi! làm thế nào đây......"

"Cái gì?" Tiểu Dĩnh như nhảy dựng lên trên ghế sofa, hàm hồ vội vàng hỏi :"Sao thế?"

Hóa ra Hà Minh Lượng xảy ra mâu thuẫn với người trong công viên. Một chọi ba, cuối cùng thì công an phải ra mặt can thiệp, để giải quết công việc, cả hai bên đều bị dẫn về đồn làm bản ghi chép tường trình sự việc.

Hứa Nhất Tâm từ nhỏ đến lớn nào đâu gặp phải trận ẩu đả thế này, liền luống cuống cả tay chân, cũng không để tâm gì đến có giúp được gì không, việc đầu tiên nghĩ đến là gọi điện thoại cho Tiểu Dĩnh

Bởi lẽ thường ngày tiếp xúc qua lại với cô là nhiều nhất, việc này cơ hồ cũng trở thành bản năng rồi

Kết quả là khi Tiểu Dĩnh vội vã đến đó, chỉ trông thấy ở đó có người hòa giải, vị cảnh sát trẻ tuổi đang nói chuyện với một người trong phòng, thần sắc thái độ rất thân thiện và khách khí.

Cô đứng lai ở bậc thang thở dốc rồi mới nhanh chóng đi vào phía trong

Hứa Nhất Tâm ngồi một góc, trông thấy cô thì lập tức bật dậy nắm lấy tay cô, thần sắc mặt mày tiều tụy, rõ ràng là vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Cô kéo cô ấy vào trong góc, hỏi nhỏ :"Hiện giờ mọi việc như thê nào rồi? tối đêm rồi, rốt cuộc là ẩu đả vì chuyện gì?" quay đầu nhìn sang, không thấy bóng dáng Hà Minh Lượng đâu, chắc bị lôi vào trong phòng tra hỏi rồi

Hứa Nhất Tâm liếc nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi, thở dài, thấp giọng, có phàn uể oải :"Để lát nữa rồi nói". Vừa dứt lời, cánh cửa nhỏ ngay cạnh liền mở ra, đi theo sau là bóng dáng cao gầy anh tú của kế toán viên Hà

Tiểu Dĩnh âm thầm hít một hơi thật sâu, cũng chẳng trách mà bị 110 bắt lại, gương mặt đỏ bầm tím vừa nhìn cũng đã đủ khiếp sợ, xem chừng cũng cực kỳ nghiêm trọng

Thê nhưng đánh nhau ẩu đả trong khu vui chơi giải trí, việc này thực sự không giống việc làm của một Hà Minh Lượng vỗn nhanh nhạy điềm đạm thường ngày.

Lúc này TRần Diệu cũng đứng dậy, giọng điệu thành khẩn nói :"Thật cảm ơn các anh đã nể mặt"

Vị cảnh sát trẻ tuổi lại cười nói :"Đã về đồn chúng tôi báo án rồi, không thả người cũng không được" rồi lại xoay người hếch đầu về phía Hà Minh lượng, nhìn từ đầu đến chân :"Lần sau thì đừng tái phạm nữa nhé, nhìn người cũng nho nhã thế, mà lại thích dùng vũ lực để giải quyết vấn đề. Người ta có ba người, cậu lại đơn thân độc mã xông vào, còn suýt nữa đánh vỡ đầu một người, cũng hung hăng quá nhỉ"

Hà Minh Lượng rất chi "ngoan ngoãn", thừa biết đây là địa bàn của người ta, không ít thì nhiều cũng bị giáo huấn dăm ba câu. Giờ thì chuyện lớn hóa thành nhỏ rồi lại hóa thành không có gì, việc này cũng may mắn lắm rồi, liền gật đầu, mãi đến khi ra khỏi cửa đồn công an mới thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Nhất Tâm quay đầu trừng mắt nhìn anh ta, dưới màn đêm ánh mắt như bị che khuất, không phân biệt được là tức giận hay là một loại cảm xúc gì nữa, cuối cùng cô ấy chỉ há hốc miệng, không nói câu gì.

Tiểu Dĩnh vẫn cảm thấy buồn bực :"Vừa rồi nói chuyện trong điện thoại không rõ ràng gì cả. Tớ nói cậu đấy Hà Minh Lượng, người lịch thiệp như cậu sao lại
Prev..1....60.61..62..63.64....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hạnh phúc cách mình bao xa?
» Hạnh phúc cách mình bao xa?
» Tiền ma
» Tình mong manh
» Oan hồn bên bến sông
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem