thời của anh.
CHƯƠNG 11
Hôm đó đi đâu ăn , và ăn những gì , Tiểu Dĩnh dường như đã quên khuấy đi rồi . Bởi lẽ từ sau cái lần ấy , anh vẫn thường hẹn cô ra ngòai , nội dung cũng không có gì nhiều , cũng chẳng qua chỉ là ăn uống vui chơi , có lần còn hẹn đi ùng với đám bạn của anh . Không khí cảnh tượng náo nhiệt . Bởi vì các tiết mục trính lặp nhau , thậm chí còn có một đọan thời gian những hồi ức cơ hồ không ngừng chồng chéo lên nhau .
Thế nhưng cô lại cảm thấy rất vui vẻ .
Diệp Hạo Ninh về mặt này hiển nhiên là một cao thủ , tựa như cao nhân tuyệt thế trong truyện kiếm hiệp vậy , không chơi những chiêu thức đa dạng phức tạp , nhưng lại luôn sử dụng những công phu, phương thức bình thường nhất để giành thắng lợi , lại dường như hóa thành một sức mạnh thần kỳ . Vì thế mà ngay cả việc mời dung cơm thông thường cũng trở thành một sự việc thú vị .
Lại không khiến người khác cảm thấy nhàm chán , thậm chí dần dần bắt đầu trở thành thói quen .
Về sau chỉ cần anh có thời gian rỗi , liền gọi điện hẹn trước , sau đó đích thân lái xe đến đón . Hai người cùng nhau ra ngòai giết hàng giờ thời gian rỗi .
Cò nhiều lúc tâm trạng anh không vui , gặp mặt rồi cũng không nói gì nhiều , như thể vẫn thường chay mày suy nghẫm . Có lẽ vì công việc , hoặc cũng có thể là những chuyện khác .
Cô cũng rất tinh ý nhắm mắt lại giữ sự yên lặng , cho đến khi anh định thần phát hiện ra sự khác thường , quay đầu lại nhìn cô , nói , " Sao thế? "
Cô cười , giọng điệu thoải mái , " Em phải hỏi anh câu đó mới đúng! "
Anh cong cong khóe môi lên , mặt mày hồi phúc trở lại dáng vẻ điềm đạm , khen ngợi nửa thật nửa đùa , " Không ngờ em cũng biết điều như thế! "
"Ha ha! " Cô giả vờ cười , "Cảm ơn, trước giờ em vẫn như thế"
Sau đó thì không khí lại sôi nổi trở lại.
Dù Diệp Hạo Ning không biểu hiện ra bên ngòai , nhưng Tiểu Dĩnh không phải không nhạy bén , dần dà cũng lĩnh hội được tình ý của anh . Thế nhưng có lúc lại không khỏi hoài nghi , những người bạn gái bên cạnh anh có thể lựa chọn nhất định nhiều như cá chép dưới song , sao lại cứ nhất thiết phải là cô chứ?
Thực ra , vì hai người họ quan hệ thân thiết , đến cả người bên cạnh cũng cảm thấy ảo giác . Có hôm , một đồng nghiệp ngày thường quan hệ rất thân âm thầm hỏi cô , " Nghe nói cậu có bạn trai rồi à?"
Cô khẽ ngây người , chỉ phủ nhận , "Có đâu . Nghe ai nói thế?"
"Rất nhiều người đã nhìn thấy , người nhiều lần lái xe đến đợi cậu dưới lầu , là Tổng giám đốc Diệp Hạo Ninh à?"
Lúc này cô mới tỉnh ngộ , hóa ra mối quan hệ của họ trong mắt người khác đã thân mật đến vậy rồi .
Đồng nghiệp cứ ngỡ cô ngây thơ không hiểu chuyện , lắc lắc đầu , nghiến răng , nín thở nói , "Trông cậu cũng thật là thông minh lanh lợi , vậy mà về mặt này cậu lại khù khờ thế ? Diệp Hạo Ninh là người thế nào , anh ta rảnh rỗi không có gì làm mà tình nguyện làm tài xế cho một cô gái không can hệ gì với anh ta ư ?"
Câu nói này nói ra cũng thật là có lý , lại càng chắn chắn suy nghĩ trong đầu là né tranh anh , thế là khi gặp mặt nhua , cô suy trước tính sau , cuối cùng vẫn nói , "Gần đây chúng ta có phải là gặp nhau quá thường xuyên không ? Như vậy sẽ không hay lắm ,đồng nghiệp em đều đã hiểu lầm hết cả rồi "
Rất cẩn thận trong việc dung tờ ngữ , sợ rằng sẽ khiến đối phương bối rối hoặc khiến bản thân ngại ngùng .
Diệp Hạo Ninh là người rất thông minh , nghe xong lại chẳg hề bận tâm , khẽ khẽ nhướng mày , hỏi ngược lại cô , "Việc này liên quan gì đến người khác chứ?"
Cô mím môi nhìn anh , môi cô trắng bệch .
Anh lại nói , "Tôi thật sự đang theo đuổi em , nếu như em đồng ý , vậy thì từ giờ trở đi làm bạn gái của anh , còn nếu không thì , anh cũng chẳng miễn cưỡng em , sau này chúng ta vẫn là bạn bè thôi."Giọng điệu vẫn rất trịnh trọng .
Anh ngồi đối diện cô , cách nhau một chiếc bàn cà phê thấp ngắn, trên bàn những ngọn nến lững lờ trôi trên mặt nước , dường như đang phản chiêu cặp mắt anh . Đôi mắt sâu đen ấy , sâu thẳm trong nơi ấy , dường như có hai ngọn lửa màu cam mơ mơ hồ hồ đang lay động .
Anh vô cùng kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô , ngón tay thon dài yên lặng đặt tại cạnh bàn , không chút cử động , cuối cùng cô mới khẽ di chuyển đôi môi trắng bệch , thanh âm bay bổng , lại khô khô khan khan , ngay đến cô cũng nghe thấy rõ mồm một , "Xin lỗi anh" cô hít một hơi thật sâu , nói "Xin lỗi anh , em không thể trả lời! "
Quá tự cao . Đối mặt với Diệp
Prev..
1....
46.
47..48..49.
50.
...97..
Next Đến trang: