quả là con người đó nghênh ngang vẫy vẫy tay bỏ đi trong sự vội vã .
Thật ra sau đó cô cứ do dự có nên gọi cú điện thoại thăm hỏi không , nhưng rồi lại thôi ,cũng bởi vì nghe giọng điệu của Trương Bân có lẽ cũng chẳng có việc gì cả .
Kết quả là tối thứ ba đó , cô cứ ngỡ Hạo Diệp Ninh vẫn còn bận công tác bên ngòai m nào ngờ anh lại đến sảnh phòng của nhà hàng còn sớm hơn cả cô nữa .
Tối đó người tham dự buổi tiệc đều là những khuôn mặt quen thuộc , một nhóm ngừoi ,không nhiều , rượu lại uống không hết , cuối cùng có người đề nghị đi KTV uống tiếo .
Cả nhóm người đứng ngòai nhà hàng đợi tái xế lái xe đến , Tiểu Dĩnh nói : "Tôi không đi nữa đâu , mai còn phải dậy sơm nữa"
Thọ Tinh Công đã uống 7,8 phần rồi , trông thấy cô như thế,liền lôi cả họ tên ra trước chốn đông người gọi, "Diệp Hạo ninh , cậu nói xem ,sinh nhật anh em ,cô ấy làm mất hứng như thế coi sao được chứ!"
Thoáng chốc cả nhóm người đều hưởng ứng Tiểu Dĩnh cảm thấy ngượn ngùng cười cười , rõ rang là cô làm mất hứng , liến qan gì đến Hạo Ninh cơ chứ ?
Người đứng bên cạnh khẽ liếc mắt nhìn cô , nhả làn khói nhè nhẹ nói : "Mọi người cứ đi chơi đi , bọn mình phải về thôi . Lần này tớ về cũng chỉ vài ngày , lần sau lại hẹn nhau tụ tập vậy!"Nói rồi , giớ cánh tay thon dài ra , nhẹ nhàng kéo vai cô .
Tiểu Dĩnh bất giác cứng đơ người lại , trông thấy cả người anh cập sát ngay phía trước ,hơi hơi cúi đầu ghé sát bên tai nói nhỏ , "Muốn về thì phải phối hợp với nhau chút chứ"
"Hừ?" Thanh âm cực nhỏ , giọng điệu mệt mỏi , hơi thở vẫn còn hơi rượu , cứ thế phà phà bên cổ cô ,tựa như cô càn long bàn chải đang cọ sát vào , khó chịu vô cùng .
Đây rõ rang là biến trướng của sự uy hiếp .Cô nghiến răng , ngẩng mặt nhìn anh , mỉm cười , "Ờ"
Cuối cùng thì Trương Bân cũng đồng ý để hai người họ ra về , phút cuối cùng cũng không quên mỉm cười , nói : "Quý trọng ...............thời gian ngắn ngủi nhé , Bái bai !"
Cô hòai nghi , ngòai đầu nhìn lại , lại cơ hồ nghe thấy tiếng cười cảu Diệp Hạo Ninh bên cạnh, sau đó liền bị anh ôm lấy , đi vào trong xe .
Hóa ra hôm nay không phải anh lái xe , hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau xe, tài xế đã kéo vách ngăn xe lên .
Cô hỏi , "Vừa rồi Trương Bân sao lại nói thế?"Cô cứ cảm thấy kỳ lạ thế nào , nhưng không sao nói được lý do .
"Vì cậu ta hiểu chuyện ." Diệp Hạo Ninh ngồi tực vào nhắm mắt lại , thấp giọng .
Cô dò xét anh một lúc nhờ vào ánh đèn đường , có chút nghi hoặc , "Nghe nói , anh mới nhập viện à?"
Sau một hồi anh mới nhẹ nhàng mở mắt liếcn nhìn cô ,"Thì sao nào?"
Cái gì mà sao nào ? Sắc mặt cô nghiêm túc , "Vậy phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn , sức khỏe là cội nguồn của cách mạng ." Ngưng một lát , lại nói , "Còn nữa , không phải là bị xuất huyết dạ dày sao ? Tối nay vốn dĩ không nên uống rượu , càng không nên uống nhiều như vậy"
Anh im lặng không nói gì , chỉ nghiêng đầy nhìn cô , thần sắc trên khuông mặt vẫn nhàn nhẽ , nhưng ánh mắt trong đôi mắt lúc sâu lúc nhợt nhạt , từ từ chuyển động .
Cô bị anh nhìn chằm chằm đến mất cả tự nhiên , một lúc lâu sau không nhịn được , mở miệng nói ngữ khí ác địa , "Sao nào?Mặt em bộ có hoa nở sao?" Kýc thực từ nhỏ đến giờ , chỉ những lúc cô cảm thấy căng thẳng bối rối , là cô giương nanh giơ móng vuốt ra .
Nào ngờ anh lại không nói lời nào , chỉ đột ngột cúi thấp đầu xuống , gối đầu lên vai cô , rồi đưa tay ra đè chặt tay cô , "Đừng cử động ...."Thanh âm như yếu ớt ,"Cho anh dựa một lát , mệt quá"
Trong lòng cô dột nhiên không thể lý giải được , gồng cơ thể như thể thật sự không động đậy chút nào.
Bởi lẽ dựa sát vào nhau như thế , thế nên cơ hồ có thể cảm nhận được hơi thở của anh , nhẹ nhàng mà dồn dập . Cô bất giác thấp giọng hỏi , "Không khỏe à ?"
"Nhức đầu"
"Tại uống rượu đúng không?"
"Ừ"..............giọng càng lúc càng hàm hồ.
Tay anh vẫn nắm chặt tay cô , cô lúc này mới phát hiện ta lòng bàn tay của anh ấm áp lạ thường , vì thế mà hoàn tòan cỏ ý định cùng thóat ra, cứ thể để mặc anh dựa vào .
Trong xe vẫn tĩnh lặng như thế, cảnh tượng ngoài cửa sổ cứ thê slui dần về phía sau, những tào nhà cao ốc ùng người đi đường như hình thàng một dòng tia sáng.
Tiểu Dĩnh đột ngột có một ảo giác, dường như thời gian cũng vậy cứ thế lướt đi, lướt đi.
Lại còn những tưởng chừng như tuyệt mĩ cùng những hồi ức khó quên, tát cả đèu bị bỏ lại phía sau, nhưng vẫn
Prev..
1....
48.
49..50..51.
52.
...97..
Next Đến trang: