anh đang trên đường cao tốc à"
"Vào đến trong thành phố rồi"
"Ồ",Vậy thì có thể cúp máy được rồi, Cô nghĩ, lúc này tự nhiên không buồn ngủ nữa nhưng Diệp Hạo Ninh hạ giọng nói: "Nửa đêm gọi điện có phải là quan tâm đến bên đây không?"
Cô không nói gì, nhắm mắt hồi lâu mới không thể chịu nổi mà lên tiếng: "Diệp thiếu gia ,cả đường ngài nghỉ ngơi đủ rồi hay sao mà tỉnh táo thế, hỏi một câu lãng xẹt thế, nửa đêm rồi tôi mệt chết được, tắt máy nhé."
"Được rồi, em tắt đi".Ngữ điệu của anh cao cao như Vương Quân thời cổ đại, trong âm thanh có mang cái ý gì hàm xúc, dường như tâm trạng rất tốt.
Cô im lặng một chút, định ấn nút kết thúc cuộc nói chuyện, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, do dự một lúc, rồi mang cả tên họ anh ra mà gọi: "Diêp Hạo Ninh?"
"Ơi"
Cô đột nhiên hít sâu: "Không có gì", chỉ hai câu rồi tắt máy, để cái điện thoại sang bên cạnh
Kỳ thật cái cô muốn hỏi là: Hai người họ như vậy xem như là hòa chưa, từ trước đến giờ chưa bao giờ vào lúc nửa đêm anh ta lại vui vẻ như vậy.
Đương nhiên thì cũng có những việc vui nhưng anh đã sớm quên đi rồi.
Một lúc sau không ngủ được cô đành nằm trong bóng đêm mà hồi tưởng lại. Kỳ thực từ lần đầu quen biết, quan hệ của hai người đã rất vui vẻ. Từ sau cái lần mời Diệp Hạo Ninh đi ăn bữa cơm cảm tạ ở Nhật Bản, sau đó anh mấy tuần liền không xuất hiện,Tiểu Dĩnh cũng dường như quên mất con người này.
Lúc đó công việc cũng bận rộn, lại đúng lúc có đồng nghiệp cũ nghỉ việc, thế là toàn bộ những công việc do đồng nghiệp cũ phụ trách đều đặt lên vai cô. Giám đốc quản lý rất coi trọng cô, ôn tồn nói: "Cô đến công ty cũng một thời gian rồi , biểu hiện của cô rất tốt, bình thường tôi thấy cô cũng rất chịu khó học hỏi. Đây chính là cơ hội để học tập, Công việc tuy nhiều một chút nhưng quen rồi thì cũng không có gì đâu, trước tiên cô thử làm xem nếu có chỗ nào không biết thì có thể hỏi các đồng nghiệp khác, tôi đã nói qua với họ rồi, họ sẽ giúp cô"
Cô rất vui, cuối cùng cơ hội cũng đã đến với cô rồi, một công việc có tính chuyên nghiệp chứ không phải thực tập như ngày trước nữa, cả ngày làm những công việc khô khan buồn tẻ, bởi vậy lúc đó cô rất hăng hái, sôi nổi, giống như có một người tiêm cho cô ấy một liều thuốc kích thích, cho dù là có tăng ca tăng giờ cô cũng không oán trách gì cả.
Chị Trương ở cùng bộ phận xúc động: "Đúng là tuổi trẻ ha, sức khỏe tốt, tinh thần hăng hái, nghĩ tới lúc trước khi tôi mới vào nghề, cũng giống như em bây giờ vậy, ai! Bây giờ thì không được rồi, ngồi lâu ê lưng, đau vai lắm"
Tiếu Dĩnh cười híp mắt quay đầu lại nói: "Cái gì mà muốn quay lại năm tháng đó chứ? Chị Trương bây giờ chi chẳng phải vẫn con trẻ đấy sao? Da vẫn còn mịn màng hơn em"
Một câu nói làm cho chị Trương như mở cờ trong bụng. Lúc xách túi da trên tay vẫn còn nghoảnh mặt lại: "Gớm! Cái miệng sao mà ngọt thế, chị tan ca trước đây, bữa cơm tối của em, nhớ gọi bên ngoài mua vào nhé, đừng có học các cô ấy nhịn cả ngày để giảm béo, em đã gầy sẵn rồi."
Cô vẫn cười: "Vâng ,em biết rồi" Dạo gần đây quả thực cô gầy đi nhiều, có những lúc soi gương Tiểu Dĩnh thấy hốt hoảng. Đây là mình sao?
Lúc còn đại học rõ ràng cái cằm của cô ấy tròn đầy, khuôn mặt phúng phính tròn đầy như trẻ con. Trước đó cô ấy vô số lần khổ não vì khuôn mặt tròn xoe không gầy đi tí nào, thậm chí có ý nghĩ giảm béo nhưng mỗi ngày đều bị Trần Diệu lôi đi nhà ăn, ăn hết hai phần cơm.
Dường như để an ủi cô anh luôn nhẹ nhàng nhìn vào mặt cô rồi nói: "Như thế này tốt hơn nhiều, khí sắc khỏe mạnh hồng hào giống như quả táo vậy"
Cô hỏi: "Gầy đi một chút không phải tốt hơn ư? Anh xem nhưng nữ minh tinh kìa, cằm nhọn nhọn khuôn mặt dài dài đeo thêm cặp kính nữa, trông thật thời trang!"
Anh nói: "Em đâu phải đi đóng phim đâu , hơn nữa, bây giờ đa phần toàn là giả thôi, nếu không thì họ cũng đi thẩm mĩ, hoặc là đã qua Photoshop rồi"
Cô vẫn không tin: "Cũng có những người đẹp bẩm sinh mà?" Cho dù thế nào cũng buồn, cái mặt thế này càng làm cho mình giống trẻ con.
Trần Diệu không còn cách nào đành nói: "Em như thế này là đẹp nhất đối với anh rồi".
Đến dưới lầu ký túc xá nữ sinh, anh vịn vào vai cô rồi nói từng chữ tùng chữ một rất nghiêm túc, cô ngẩng mặt lên dường như có thể nhìn thấy toàn bộ cái hình ảnh nhỏ nhỏ của mình trong mắt của anh: "Thật không"
"Thật"
"Nhưng trên mặt nhiều thịt chẳng phải là rất xấu hay sao?"
Prev..
1....
44.
45..46..47.
48.
...97..
Next Đến trang: