gian rãnh rỗi một mình vậy.
Đi ngang qua tòa nhà cao ốc, thì bắt gặp Diệp Hạo Ninh phóng xe từ phía bên kia đường sang, xe gắn biển số thành phố C. Cặp mắt sâu đen lạnh lùng ấy, dáng vẻ phong cách đường hoàng lái chiếc xe thể thao đối lập hoàn toàn với con người thật của anh.
Con người của anh đích thực là vậy, là người nhiều mặt như vậy, thật thật giả giả, khiến mọi người không thể nhìn thấu được con người anh.
Bởi vì là bộ phim tình cảm mới mẻ tuyệt đỉnh, đối tượng đến rạp xem phim phần đông là những cặp tình nhân trẻ tuổi , từng đôi từng cặp tay cầm những gói bắp rang ngồi vào chỗ. Ánh sáng huỳnh quang phát ra từ màn hình rộng lớn, có thể mơ hồ nhìn thấy hình ảnh vài đôi nam nữ ngồi ở hàng ghế trước tựa đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại nghe thấy tiếng cười khúc khích. Cũng vì sợ làm ồn người khác, cô gái đó cúi thấp đầu xuống, dường như là tựa vào vai của chàng trai. Nhìn từ đằng sau, trông tựa như một bức tranh phác họa, bức tranh ấy nhìn rất ngọt ngào.
Bộ phim tình cảm Âu Mỹ ấm áp lãng mạn, cả diễn viên nam và nữ đều là những nam thanh nữ tú tóc vàng trông rất bắt mắt. Tiếu Dĩnh ăn xong rồi mới bỏ miếng gà rán mang trộm vào trong túi, xoa xoa bàn tay rồi lôi điện thoại ra xem giờ, không ngờ rằng đã xem phim được một lúc rồi, cũng đã gần 9 giờ rồi.
Cô suy nghĩ một hồi, rồi đi ra ngoài gọi điện thoại nhưng chuông reo đến ba bốn lần vẫn không có người nghe máy, cô nhanh chóng tắt đi, đổi số khác, lần này lại bắt máy rất nhanh nhưng giọng nhỏ: "Bà Diệp à?Xin chào"
Cô ấy nói: "Tiểu Vương ,các anh ăn cơm xong chưa vậy?"
"Xong rồi, đang trên đường trở về thành phố C" Cô im lặng torng chốc lát: "Thế còn Diệp Hạo Ninh thì sao, anh ấy có ở cùng anh không? Tôi gọi mà không có người nghe máy"
"Dạ! Diệp tổng đang ngồi nghỉ ở hàng ghế sau. " Anh ta im lặng một lát rồi âm thanh như nén lại nhỏ dần : "Chắc là đã ngủ rồi, tối nay có uống rượu "
"Say rồi àh ? "
"Ồ, chủ yếu là tình trạng sức khỏe của Tổng Diệp gần đây không được khỏe lắm. Quả thật cũng không uống nhiều lắm nhưng anh ấy cũng nôn ra hai hai lần, cuối cùng tôi cũng dìu anh ấy lên xe!"
Không hiểu sao trong lòng Tiêu Dĩnh như thắt lại, nhăn mặt lại và hỏi: "Bây giờ không sao rồi chứ ?Còn nôn không ?"
Nghĩ một lúc rồi lại nói: "Giờ các anh đi đến đâu rồi? Trời tối thế này lái xe không an toàn hay là các anh để tài xế cầm lái đi. Ở lại đây nghỉ một hôm, mai hãy về "
"Sáng sớm mai còn có hội nghị quan trong đang chờ tông giám đốc Diệp về làm chủ trì, Anh ta đã dặn dò kể cả tối thì cũng phải mau chóng đi về. "
Tiểu Vương cười rồi an ủi cô: "Yên tâm đi tái xế không uống giọt rượu nào cả. Hơn nữa tôi bảo anh ta lái xe rất chậm và rất an toàn, nhất định sẽ đảm bảo bình an cho đến khi về tới nhà"
Giống như một cam kết đảm bảo an toàn từ cậu ta, Tiếu Dĩnh cũng mỉm cười, còn nói với lại một câu chú ý an toàn rồi mới cúp máy.
Giường chiếu trong nhà dường như vẫn còn lưu lại hơi thở của Diêp Hạo Ninh, những đồ dùng ngày thường anh vẫn dùng và những bộ quần áo anh thay ra vẫn không mang theo. Sau khi trở về nhà, cô dọn dẹp sơ sơ một chút, nằm trên giường một lúc lâu rồi mới ngủ.
Nhưng đến nửa đêm chợt tỉnh giấc, vừa đúng lúc 3 giờ sáng, cô mở điện thoại ra vừa liên lạc được cô liền hỏi: "Các anh đến nơi chưa? " Vì vừa tỉnh giấc nên giọng vẫn khàn khàn, vẫn con ngái ngủ, giống như người bị bệnh đang nói chuyện, có âm mũi .
Bên kia im lặng một lúc mới hỏi: "Saochưa ngủ nữa ?" Cô giật mình, theo phản xạ cô với điện thoại để trước mặt, mở mắt ti hí xem, đúng là điện thoại của Tiểu Vương
"......Diệp Hạo Ninh? Nhưng trong lòng dường như nhẹ nhõm, ngáp một cái, cố ý nói giọng dỗi hờn: "Nghe nói anh ói lên ói xuống, say không biết gì cả?
"À",không ngờ anh ta lại thừa nhận, dừng lại một lúc rồi nói: "Vừa lúc chiều kí kết hợp đồng với ông chủ của bọn em, theo tính toán thì anh ta bị thiệt nên buổi tối mới trút hết lên anh" Âm thanh mệt mỏi trước sau như một, quy luật cũng rât rõ ràng.Tiểu Dĩnh dường như cũng đủ để tưởng tượng ra cảnh tượng đó, có lẽ anh ta vừa ngồi trong xe nói chuyện vừa nhắm mắt tĩnh tâm.
Cô chỉ nói: "Hợp đồng? Anh có hợp tác với công ty em à?"
"Lúc trước thì không có nhưng từ giờ trở đi thì có" Anh ta lại nói tiếp: "Thật kì lạ !Từ trước đến giờ em có bao giờ quan tâm đến việc anh làm đâu"
"Thì tiện thì hỏi thôi."
Cô ấy có chút ngại ngại, cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính: "Các
Prev..
1....
43.
44..45..46.
47.
...97..
Next Đến trang: