Disneyland 1972 Love the old s
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Ngắn

Tình mong manh

Tình mong manh

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47323480
Visits Today: 278905
This Week: 1291376
This Month: 13138828

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

tôi, cô ấy sẽ đi Tây Ban Nha. Vậy là chúng tôi chia tay.

- Đơn giản vậy thôi sao, chỉ là hết yêu thôi à!

- Ừa, chỉ vậy!

Không hiểu sao Yến nói nhiều vậy, điều mà cô chưa từng tâm sự với ai, kề cả Hân – bạn thân của cô. Cô luôn tỏ ra mình là một người phụ nữ giỏi giang và hạnh phúc. Hôm nay, ở một nơi xa lạ, ở bên một người cũng hoàn toàn xa lạ, bỗng nhiên cô muốn trút hết tâm tư của mình. Cô thấy sao mình lạc lõng và bơ vơ quá, rồi không biết từ khi nào, nước mắt cô rơi. Cô khóc rưng rức như trẻ con. Cô làm Rony bối rối, bởi lần đầu anh gặp tình huống này. Anh ngồi im nhìn cô khóc, không biết mình có nên an ủi cô ấy không? Không biết có nên ôm cô ấy vào lòng không? Dù rất muốn, nhưng anh không dám, anh sợ hành động của mình thành sỗ sàng. Anh đành lặng lẽ ngồi nhìn cô khóc, đưa cho cô một cái khăn, vậy thôi, không dám thở mạnh cũng không dám nói câu nào. Rồi chừng như thấy mình vô duyên, Yến ngừng khóc:

- Về thôi, tôi đói (Yến nói nhẹ, vội vàng bước ra xe, không đợi Rony trả lời)

- Ừa, về thôi, tôi cũng đói

Khuya, trăn trở mãi, Yến vẫn không ngủ được, bỗng dưng cô nghĩ nhiều về Rony, thấy vui vui, ngồ ngộ, bỗng dưng có một kẻ ngang hông làm thùng rác cho cô xả xì trét, thiệt là ngốc quá. Nghĩ mãi cũng chán, Yến bò dậy, mở cửa ban công và khui 1 lon bia, đêm lạnh hòa cùng gió thành một mùi tinh khiết, dễ chịu. Bất giác, Yến bấm số gọi qua phòng Rony

- Alo, tôi nghe

- Oh, xin lỗi, anh ngủ chưa?

- Shally? Tôi chưa ngủ, em cần tôi giúp gì không?

- Gió đêm thú vị lắm...

- Tôi có thể qua phòng em không? Tôi cũng muốn hưởng chút gió trời

Ngần ngừ giây lát...

- Ok, welcome

Chưa tới 3 giây, Yến đã nghe tiếng gõ cửa

- Anh nhanh hơn tôi tưởng đấy – Yến nhe răng cười. Uống gì không? Tôi mời

- Cho anh món giống em.

- Không vấn đề

Và họ ngồi bên nhau, yên lặng, mỗi người theo đuổi một ý tưởng, cứ như không gian ngưng đọng lại

- Tôi nhớ lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, cô ấy có một nụ cười rất tươi, giống em vậy. Tôi đã chết vì nụ cười đó. Rồi vì nhiều lý do, cô ấy xa tôi. Tôi biết cô ấy rất hạnh phúc và cô ấy cũng mong tôi tìm được niềm vui của mình. Đã nhiều cô gái đi qua đời tôi, họ chưa bao giờ làm tôi cười, họ đến vì nhiều thứ, nhưng chưa bao giờ đến vì tình yêu. Thế nên sao bao nhiêu năm, tôi vẫn như thế, một mình. – Rony lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

- Hạnh phúc thật mong manh phải không Rony?

- Nhưng cũng không phải là khó tìm

- Ừa....

Lại chìm vào im lặng.

- 2g sáng rồi, tôi về thôi, ngủ ngon nhé, à, tôi quên nói ... em đặc biệt lắm (Rony nói nhanh như gió thoảng)

- Ok, anh ngủ ngon.

Bất ngờ Rony ôm chặt Yến, đặt lên đôi môi một nụ hôn mãnh liệt, rồi cũng bất ngờ như khi hôn, Rony buông Yến ra, bước vội về phòng đóng chặt cửa lại trước con mắt ngỡ ngàng của Yến.

Đêm đó Yến mất ngủ....

***

Rony cũng không ngủ. Anh nghĩ về Shally - người con gái thật lạ lùng. Bao lâu rồi anh mới có cảm giác thổn thức như đêm nay. Ở cô gái đó có điều gì rất mãnh liệt, lôi cuốn anh càng lúc càng mạnh mẽ, tới nỗi anh không tài nào dứt ra được, cứ như anh bị ám ảnh, nỗi ám ảnh ngọt ngào nhưng cũng rất mông lung. Bỗng dưng anh sợ cô đơn, sợ cái cảm giác một mình, anh hốt hoảng nhận ra mình thật sự cần cô ấy. Anh thèm cái cảm giác được ôm cô vào lòng, ấm áp và nồng nàn biết bao. Nụ hôn vội cùng hương thơm của người con gái quyến rũ đó, theo anh vào tận giất mơ, để rồi anh giật mình choàng tỉnh, nhớ ra rằng, mình chẳng có một thông tin gì của cô gái. Anh lao vội ra cửa, gõ thật gấp, thật nhanh... chỉ là hư vô, cô ấy đã biến mất, đột ngột như cái cách cô xuất hiện trong cuộc đời anh. Hụt hẫng và hoang mang đã theo anh từ đấy.

***

Đã ba năm trôi qua, mọi thứ tưởng chừng như vào quên lãng, sau nụ hôn bất ngờ đó, Yến thấy như mình có lỗi, cô đã vội vàng về nước, bỏ lại sau lưng tất cả những kỷ niệm vu vơ ấy. Cô từ chối đi công tác tại Sing, từ chối bất cứ điều gì có liên quan đến nơi đó. Cô cố nhét nó vào một góc kỷ niệm riêng mình. Cô làm nhiều cách để bù đắp lại cho Thịnh, để lấp liếm cái điều mà cô cho là tội lỗi. Nhưng Thịnh đã không cho cô cơ hội. Thịnh đòi ly dị ngay sau chuyến công tác của cô. Không phải vì Thịnh phát hiện ra cô say nắng, mà đơn giản vì "đã hết yêu". Điều đơn giản như Rony đã từng nói với cô.

Không hiểu sao, trước những lời nói của Thịnh, Yến bình tĩnh
Prev..1.2.3..4......
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Nhân duyên
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong bóng tình yêu
» Không cần cảm ơn
» Đáng sợ nhất!
» Gió lạnh gò hoang
» Cho anh năm phút
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem