Pair of Vintage Old School Fru
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Ngắn

Tình mong manh

Tình mong manh

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47323513
Visits Today: 278938
This Week: 1291409
This Month: 13138861

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

là nhà kinh doanh và thiết kế thời trang. Công việc của Yến luôn rực rỡ, màu sắc và lãng mạn. Còn Thịnh, chỉ có những con số cùng sắt thép. Giữa Yến & Thịnh chỉ có một điểm chung duy nhất là cô con gái 10 tuổi thông minh, xinh như thiên thần. Miên mang suy nghĩ, Yến chìm vào giất ngủ khi nào không hay, chỉ biết khi giật mình thức dậy, đồng hồ đã chỉ 8g. Lại thêm 1 ngày bận rộn, ngày mai là buổi trình diễn rồi, hôm nay phải tổng duyệt hết mọi thứ, Yến lật đật thay trang phục. Hôm nay, Yến bận một chiếc quần ngắn trên gối, áo thun ba lỗ, tóc cột cao, tăng cường thêm cái túi ruột ngựa trước bụng, cứ y như dân du lịch chính hiệu. Yến cần gọn gàng để có thể thao tác nhanh trong buổi tổng duyệt. Nhìn vào gương, Yến tự hào ôi chao, mình xì tin quá, dù rằng đã 36 tuổi, ha ha!!!

- Này Shally...

- Yes! Trời ơi, lại cái tên Rony chết tiệt, mắc nợ hắn à, sao đụng hoài thế - Yến rên rỉ trong bụng.

- Cô ăn sáng chưa ?

Rồi không đợi Yến trả lời, hắn trố mắt nhìn Yến

- Cô đi dạo à, trông cô khác hẳn nhé.

- Ah, tôi đi làm

- Đi làm ư??!

Nhìn mặt hắn, Yến biết hắn không tin, ai đời đi làm mà ăn bận thế. Để hắn khỏi nghĩ lâu, Yến nói luôn một lèo:

- Tôi làm về thời trang, tối mai tôi có buổi trình diễn ở nhà hát bên kia. Tôi đang chuẩn bị cho buổi tổng duyệt.

- Cô làm thiết kế hả? cô thật giỏi và cũng thật xinh đẹp. Tôi có thể vào xem bộ sưu tập của cô không?

- Không vấn đề, rất hoang ngênh anh, nhưng tôi không có đem vé mời ở đây. Tối tôi sẽ mang cho anh hoặc là gởi ở lễ tân, anh ghé lấy nhé. Bây giờ tôi phải đi. Chào anh. Chúc một ngày tốt lành.

- Tốt quá, cám ơn Shally, tôi nhất định sẽ xem.

Tự dưng câu được một khách, Yến khoái chí cười miết. Một ngày vui vẻ, khiến mọi việc cũng suông xẻ hơn.

Chuẩn bị xong mọi thứ đã hơn 11g khuya, người mệt rã rời, Yến về khách sạn cứ như người mộng du, cô thèm cái giường êm ái quá. Ráng lên tới phòng, cô quăng mình lên chiếc giường to đùng và im lặng thưởng thức cảm giác từng cơ bắp giãn ra, sung sướng ...

Rầm! tiếng đập cửa làm Yến giật nảy cả mình, cứ như động đất. Yến vội vã chạy ra cửa, nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa, Yến thấy Rony. Anh chàng nằm sóng xoãi dưới đất, trước cửa phòng cô. Yến mở cửa, để xem anh ta có sao không.

- Rony, anh không sao chứ?

Rony, nghe Yến gọi, lờ đờ mở mắt ra:

- Shally, cô mở dùm tôi cái cửa, tôi chóng mặt quá...

Hóa ra phòng của hắn đối diện phòng Yến, thế mà Yến không để ý, hèn chi cứ gặp hắn hoài. Yến mở cửa, và dìu hắn vào phòng, hắn bảo khi nãy uống với khách hàng có một ly rượu thôi, sao tự dưng chóng mặt. Chắc chưa ăn mà uống chứ gì (Yến lẩm bẩm). Yến bảo Rony nằm yên, cô gọi xuống lễ tân, bảo pha một ly chanh nóng cùng một phần ăn tối nhẹ. Yến muốn đảm bảo rằng hắn không sao và nhân viên khách sạn có thể biết mà lên cứu cô nếu hắn có giở trò gì đó (ý là Yến lo xa thôi, chứ đệ nhị đẳng như cô thì xá gì ba cái chuyện nhỏ này). Trong khi chờ đợi, Yến về phòng lấy dầu và đồ cạo gió.

- Anh nằm yên đi, tôi giúp anh giải rượu.

- Ok, cảm ơn cô. Cô làm gì tôi cũng được, miễn là đừng để thần chết mang tôi đi, vì tôi vẫn chưa có vợ và con

Hà, hóm hỉnh nhỉ! Yến im lặng chà dầu, đánh gió cho hắn. Chà cũng có gió nhiều quá, cái này không cứu sớm là tiêu tùng. Lần đầu tiên được đánh gió, hắn la oai oái. Có vẻ hắn không tin lắm vào Yến, nhưng cũng ráng gồng mình chịu trận.

- Shally này, cô là người nước nào?

- Việt nam

- Ah, tôi có nghe đến nơi đó, tôi chưa đi qua, tôi là người Hồng Kong nhưng tôi sống tại Mỹ nhiều năm rồi.

- Thế à (Yến chuyển qua tiếng Trung)

- Wow, cô còn biết tiếng Trung nữa hả? cô thật là giỏi (hắn trả lời Yến bằng tiếng Trung và kể từ đó, hắn không nói tiếng Anh nữa).

- Ông nội tôi là người Hoa, tôi có thể nói được cả tiếng Quảng Đông.

- Trời ơi, cô giỏi quá.

Có tiếng gõ cửa, phục vụ phòng đã mang nước và đồ ăn lên. Yến cũng đánh gió cho hắn xong, Yến bảo mệt phải về nghỉ đồng thời không quên dặn hắn không được tắm, ăn no và trùm chăn ấm khi ngủ.

- Nếu thấy cần giúp đỡ, cứ gọi tôi

- Nhất định, tôi sẽ gọi mà. Chúc cô ngủ ngon.

***

Khó ngủ quá, lại nghĩ về Shally, cô gái duyên dáng lạ. Lần đầu tiên bắt gặp cái nhìn của cô gái nhỏ bé đó, Rony thấy hồi hộp. Nhất là khi cô ấy bối rối cười xin lỗi, trời ơi đẹp vô cùng. Từng tiếp xúc với rất nhiều
Prev..1....2..3..4..Next
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Nhân duyên
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Hãy nhìn một em nhỏ
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Tháng Tám còn mãi
» Cho anh năm phút
» Ảnh Girl Xinh Riyo Babie
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0010/s
Thanks to Xtgem