XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Ngắn

Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình

Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51811751
Visits Today: 318049
This Week: 2313512
This Month: 3806197

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

. sao em lại ở đây"

Em cầm điện thoại, nhìn tôi, nở một nụ cười , dù tôi chỉ thấy một nửa đôi môi , nhưng vẫn vô cùng xinh xắn. Rồi em gõ tin nhắn đưa cho tôi :

"Anh có vẻ ngoài thư sinh hơn em nghĩ. So với hình avatar, thì anh trắng trẻo hơn nhiều. "

Tôi vừa vui, vừa bất ngờ, pha một chút cảm giác khó tả. Cảm xúc hỗn độn khiến tôi không kiềm chế được hành động của mình. Tôi cầm lấy tay em, định nói điều gì đó mà bây giờ tôi không sao nhớ nỗi. Nhưng em thuộc nội quy của vũ hội này hơn cả gã bảo an là tôi. Em lại đưa tay làm dấu im lặng. Và sau đó thì một khúc nhạc vang lên. Những giai điệu du dương khiến lòng người náo nức.

"Nhảy với em nhé?"

Em gõ vào màn hình điện thoại.

Tôi nhanh chóng gật đầu . Và vũ điệu tại hành lang đêm ấy khi thoảng vẫn lọt vào giấc mơ của tôi dù sau này, có khi tôi đã quên mất sự tồn tại của em trong cuộc sống của mình.

Đêm đó, những thắc mắc về em, về sự xuất hiện của em, tôi không kịp hỏi. Khi bản nhạc kết thúc, em nói cần vào nhà vệ sinh để trang điểm lại. Nhưng rồi em không xuất hiện nữa.

Em nhắn tin.

"em là cô bé lọ lem, về trễ thì chiếc xe sẽ biến mất, xin lỗi anh nhé, bạch mã thư sinh của em, anh nhớ bảo trọng nghe anh. "

"Em đang làm anh tự hỏi, cái hành lang này có phải đi ra từ một giấc mơ không đó"

"Giấc mơ luôn chứa điều đẹp đẽ, không phải em đủ đẹp trong mắt anh để được lọt vào giấc mơ sao?"

"Em làm anh bất ngờ quá, anh vui lắm... "

"Thương anh quá, có vậy mà sụt sùi ùi"

"Anh cũng thương em... "

Hết phiên gác từ lâu nhưng tôi đứng hoài ở hành lang đó, cảm giác ngọt ngào còn mãi trên những giác quan...

anh-thich-nhat-la-nguoi-minh-thuong-noi-thuong-minh-2

Tự nhiên tối nay giấc mơ về hành lang đó lại trở về trong tôi. Giấc mơ tạo ra từ ký ức về lần gặp duy nhất của tôi với Basti. Điều đó khiến nỗi đau thể xác lẫn cảm giác chán chường vì mất đi giọng nói với cái cổ họng gần như tê liệt, tạm thời thoát khỏi dòng suy nghĩ u ám của tôi.

Lúc đầu tôi chưa hiểu sao những điều đã lui sâu vào quá khứ, những điều tôi không còn nghĩ đến trong suốt một thời gian sau khi giả biệt người con gái thần bí ấy, nhất là khi đời tôi xuất hiện một cô gái khác , đúng với những gì tôi muốn. Nhưng rồi tôi nhận ra tối nay tôi nằm mơ thấy câu chuyện cũ đó, là vì Ngôn Hảo. Hai ngày liên tiếp, Ngôn Hảo chấm dứt giao tiếp với tôi bằng ánh mắt, cô ấy dùng chiếc máy tính bảng của mình , mở phần mềm soạn thảo văn bản và trò chuyện với tôi.

"anh tên gì"

"Phúc, cô tên Ngôn Hảo, phải không"

"sao anh biết"

"Tôi nghe mọi người gọi thôi"

"anh thấy sao rồi "

"Cũng đỡ nhiều rồi, mà sao tôi vẫn không nói được "

"Hai dây thanh âm của anh phù nề và nhiễm trùng nữa, anh phải kiên nhẫn"

"nhưng mà không nói được, có cái gì đó ấm ức lắm"

"nỗi ấm ức của anh thì có đáng là gì đâu, đồ yếu đuối, ngoài kia còn bao nhiều người khổ sở hơn anh kìa "

Ngôn Hảo gõ xong đưa tôi đọc rồi chẳng buồn để ý tôi có muốn trả lời không mà đứng dậy quay đi. Tôi dùng hết sức đập tay vào thành giường để tạo ra âm thanh gây chú ý. Ngôn Hảo quay lại nhìn tôi , rồi đưa máy tính bảng cho tôi.

"Tôi không nói được thôi, hà cớ gì cô cũng không thèm nói, tôi không nói được chứ đâu có bị điếc"

Đọc xong, Ngôn Hảo cười khảy một cái , rồi đưa tay vỗ vào trán tôi một cái, rõ đau,

"Đồ ngốc, tôi sợ anh cảm thấy tủi thân rồi ấm ức thêm thôi, nói thì cùng nói, không thì cùng gõ, người nói người gõ, khập khiễng vậy, tôi không thích "

Ngôn Hảo vẫn giữ vẻ lạnh lùng khi trò chuyện qua những dòng chữ với tôi. Thỉnh thoảng lại có vài câu và hành động thô lỗ. Không hiểu sao từ những điều xù xì của một cô gái cộc cằn hung dữ lại là đoạn mồi vào giấc mơ dịu dàng mà chủ nhân là một hình bóng yêu kiều từ quá khứ ?

Phải chăng vì những viên kẹo vị dâu mấy ngày nay Ngôn Hảo để lại sau chén thuốc đắng cho tôi, như là một bước đệm ngọt ngào?

***

Những ngày nằm dưỡng thương khi đầu óc đã tỉnh táo, tôi thấy thời gian như đeo xích trôi đi một cách chậm chạp. Và những ngày này cũng là những ngày mà tự nhiên những điều liên quan đến Basti lại xuất hiện trong suy nghĩ, rồi len vào giấc mơ mỗi tối của tôi nhiều đến vậy.

Chỉ có những phút Ngôn Hảo và chiếc máy tính bảng của cô ấy hiện diện, thì Basti mới tạm thời rời khỏi dòng suy nghĩ của tôi.

"công
Prev..1....4.5..6..7.8.9..Next
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Nhân duyên
» Lời chưa nói
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Lạc lối
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
» Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé
» Lạc lối
» iWin 443 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem