Bên trong thân chủ của tôi không hề có ý định sẽ dừng lại việc ăn những chiếc bánh béo ngậy. Bụng tôi đang cồn cào vì đói nhưng nhìn là đã thấy ngán. Bỗng cảm giác vừa đói vừa ngấy tan biến khi em nhắn tin, chỉ còn là một luồng xúc cảm ngọt ngào.
" Chỗ anh làm có mưa không ? hihi, mưa thì nói em, em mang dù qua cho anh"
"chỗ anh đang mưa, nhưng em ở đâu, cách anh bao xa, đi rồi ướt mưa anh xót làm sao"
"gần mà, có một gang tay thôi, một gang tay trên bản đồ đó, hihi. . "
"thôi vậy cũng ướt em à, tin nhắn của em là chiếc dù che kín cho anh rồi "
"hihi, vậy anh nhớ bảo trọng nghen, vệ sĩ của em... "
Có một lần giữa những mệt nhoài, tôi muốn tâm sự với một ai đó, trong đầu tôi chỉ có em, Basti dịu ngọt của tôi mà thôi. Tôi gọi cho em. Lần đầu,lần thứ hai là những tiếng bíp trùng trùng vô vọng. đến lần thứ ba thì một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên "thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được... "
Tôi hoang mang không biết chuyện gì cho đến khi nhận được tin nhắn của em vài giờ sau đó.
"Anh đừng gọi cho em, em không nghe máy đâu, em chỉ thích nhắn tin thôi. . "
"sao chỉ thích nhắn tin thôi. . "
"hihi, không biết, giống như không biết tại sao em thích anh vậy đó"
Rồi bằng những tin nhắn, Basti vẫn an ủi vỗ về mỗi khi tôi giãi bày tâm sự. Tôi cũng quen dần với việc nhắn tin với em... Nhưng lúc đó tôi không rõ với em, tình cảm của tôi là gì? Là thương ,là thích hay chỉ là một người lắng nghe tôi, quan tâm tôi... Tôi không rõ. Tôi chỉ biết, ngày nào tôi cũng sạc pin đầy điện thoại mỗi khi có thể, chỉ để chờ tin nhắn của em.
Tôi cầm chiếc điện thoại tắt ngúm màn hình của mình, rồi chặt lưỡi, vậy là hết, bao nhiêu tin nhắn của Basti, của hai năm yêu không là yêu, thương không là thương đó giờ đã mất hết. Chỉ còn mình tôi đang nằm bẹp trên giường, và thèm làm sao, một tin nhắn kết thúc bằng câu "anh nhớ bảo trọng nghe anh"
Tôi mỉm cười, rồi cảm thấy xót xa. Ký ức ngọt ngào luôn có chút phần lem vị chát đắng là vậy. Nhưng rồi cánh cửa phòng mở ra, tiếng bước chân quen thuộc của Ngôn Hảo lại gần, tôi biết, chén thuốc đắng thật sự đang chờ tôi phía trước.
***
Đó gần như là lần duy nhất tôi gặp Basti ở ngoài đời.
Trước đó vài ngày, tôi nhắn tin cho Basti về việc mình nhận một nhiệm vụ mới khá thú vị, bảo vệ an ninh cho một vũ hội hóa trang của một số diễn viên ca sĩ. Sự kiện này được gọi là "vũ hội Lặng Im" vì nó được tổ chức để gây quỹ cho những người câm điếc.
"Anh sướng nha, tha hồ ngắm người đẹp rồi"
"Anh sợ không có thời gian để ngắm. Mà thật ra, trong mắt anh chỉ có em đẹp thôi"
"Bộ anh thấy em rồi sao, mà biết đẹp hay xấu?"
"hình anh còn chưa được coi, nhưng anh cảm nhận được... Anh tin vào trực giác của mình "
"hihi, vậy thì gửi cho anh một tấm hình , thưởng cho anh vì anh tin rằng em đẹp "
Đó là một tấm hình chân dung, nhưng chỉ thấy có nửa khuôn mặt, nửa khuôn mặt còn lại được giấu sau chiếc mặt nạ ánh vàng lấp lánh. Nhưng bao nhiêu đó thôi cũng toát lên vẻ xinh đẹp và có phần lộng lẫy của em.
Từ đó tôi coi tấm hình nửa khuôn mặt của em là một báu vật.
Liên tiếp nhiều ngày, ngoại trừ những lúc cần tập trung tuyệt đối, hễ có thời gian là tôi lấy điện thoại ra và nhìn tấm hình trân quý đó.
Và đêm diễn ra vũ hội, tôi không tin vào mắt mình khi vừa thay ca trực, tại hành lang phía sau hội trường, tôi gặp một cô gái với chiếc mặt nạ ánh vàng và nửa khuôn mặt không lấy một điểm khác tấm hình mà tôi vừa chuyển thành hình nền trong điện thoại. Tôi cứ đứng đó như trời trồng trong mấy phút, cứ nhìn vào màn hình điện thoại rồi nhìn cô gái mảnh mai nhưng cuốn hút đó vẫn đang gửi tôi một ánh mắt vừa giễu cợt vừa thách thức. Tôi cảm giác như mình đang chơi trò"tìm 5 điểm khác biệt" nhưng một điểm tôi còn không tìm ra nỗi. Sự hoang mang choáng ngợp tan dần cho một cảm giác vui vẻ bắt đầu lớn lên.
_em... là. . Basti... .
Câu hỏi của tôi bị ngắt lại bởi ngón trỏ của cô gái đặt lên môi. Dấu hiệu của sự im lặng. Rồi cô gái tiến lại gần và cầm lấy chiếc điện thoại của tôi. Nhìn màn hình xong, cô ấy cười và mở phần mềm soạn tin nhắn ra và bấm .
"Anh xin phép em chưa mà để hình em làm hình nền vậy , mà anh quên mất hôm nay là vũ hội im lặng sao, không được nói chuyện, soạn tin nhắn vào đây đi anh. "
"Em là Basti ... "
"Theo anh thì sao, không phải anh tin vào trực giác của mình sao?"
"em đúng là Basti.
Prev..
1....
3.
4..5..6.
7.
9..
Next Đến trang: