đi ra từ phòng ngủ, cô bé kia đã bận rộn dọn bữa sáng cho hai người. Cô bé nhìn thấy khuôn mặt Nam Bắc ửng đỏ, bước đi có chút mệt mỏi, nhịn không được mà cười rộ lên.
Nam Bắc cũng mỉm cười, bối rối vì bị người khác nhìn thấu.
Không biết vì sao mấy ngày nay, người cầm đầu kia rất có trách nhiệm dẫn Trình Mục Dương đi thăm các khu gieo trồng trên đảo. Hôm nay, bọn họ đến khu trồng cao su và gỗ lạt.
Cô nhớ rõ những người này sau khi li khai mặt trận giải phóng thì tự lập tổ chức riêng, nhân số cũng có gần ngàn người. Nhưng mà trong mười mấy ngày gần đây, cô lại phát hiện, phạm vi thế lực thực tế của bọn họ lớn hơn rất nhiều.
"Xung đột giữa bọn họ và chính phủ đã xong chưa?" Nam Bắc hỏi Trình Mục Dương.
Hắn đem một chiếc mũ che nắng đặt lên đầu cô: "Chưa xong, một bên muốn độc lập, một bên muốn ngăn cản độc lập, nhưng cả hai bên đều không muốn xung đột lan rộng nên chắc sẽ không lâu lắm sẽ kết thúc. Dù sao tổ chức này ở trên đảo Miên Lan đây cũng là một tổ chức đã có nhiều thế hệ, không giống Trung Đông với Bắc Phi, hầu hết các tổ chức là lưu động, vì vậy bọn họ căn bản không muốn xung đột đổ máu ảnh hưởng đến người dân."
"Anh quả là hiểu biết nhiều, chuyên gia." Nam Bắc cười nhạo hắn, "Có phải đối với tổ chức của mỗi quốc gia anh đều thuộc làu làu?"
Trình Mục Dương cười một cái: "Không sai, bọn họ đều là khách hàng, đương nhiên phải quen thuộc rồi."
Nam Bắc buồn cười, nắm tay hắn.
Cách đó không xa, có thể nhìn thấy hơn hai mươi người súng vác vai, đạn đều lên nòng, ẩn nấp sau những thân cây. Người cầm đầu kia vẫn chuyên tâm giới thiệu giá trị sản lượng của cao su ở nơi này. Nam Bắc chăm chú lắng nghe, bỗng nhiên nói chuyện: "Tại Vân Nam Trung Quốc, có một đám người giàu có ẩn danh, đều là lập nghiệp bằng cách trồng cao su."
Người cầm đầu rất hứng trí: "Tôi chỉ biết ở Trung Quốc có rất nhiều mỏ than đá."
Cô cười: "Cho nên tôi mới nói, những vụ làm ăn về cao su ở Vân Nam đều là do những người giàu có ẩn danh thực hiện. Tại Shangri-La, Lệ Giang, sân bay Côn Minh, anh có thể nhìn thấy rất nhiều máy bay tư nhân, hầu hết chúng là sở hữu của những ông chủ cao su."
"Vợ của anh có vẻ rất hiểu biết về Vân Nam Trung Quốc." Người cầm đầu nhìn Trình Mục Dương nói.
Trình Mục Dương cười cười, không nói chuyện.
Nam Bắc chỉ là nhìn thấy cao su thì cảm giác thân thiết, cho nên mới tùy tiện nói hai câu, vô ý mà đề cập nhiều lần đến "Vân Nam Trung Quốc". Cô làm bộ không quá để ý: "Tôi là người Myanmar, nơi đó rất gần Vân Nam."
May mắn, ban đầu Trình Mục Dương đã nói với họ: vợ của hắn chính là Hoa kiều Myanmar.
Khi bọn họ trở về khu ở, người cầm đầu nhận được một tin tức.
"Có người tranh cử, không có ý định ngưng cuộc nội loạn này." Người cầm đầu cười rộ lên, "Trình, nếu vũ khí của anh không đến, chỉ sợ chúng tôi phải đi cướp vũ khí thôi."
Trình Mục Dương cười rộ lên: "Nhanh thôi."
Tại quốc gia này, bạo lực đi cùng chính trị như hình với bóng, đặc biệt là ở đảo Miên Lan. Gia tộc ở đây trường kì đấu tranh chính trị, vì muốn đả kích đối thủ mà không tiếc tiền thuê các tổ chức tiến hành bắt cóc, mưu sát, không chỉ người địa phương mà còn có cả phóng viên nước ngoài.
Tổ chức này tồn tại hơn ba mươi năm, giết hơn mười vạn người. Ai có thể tính toán được, bao nhiêu trong số đó là vì đấu tranh quyền lực?
Khi xuống xe, gió thổi qua, khiến tóc của cô rối loạn.
Trong tầm mắt, Nam Bắc thấy một bóng người quen thuộc, một người châu Âu tóc vàng.
Hắn đưa tay giúp cô vén tóc lên: "Nhìn cái gì vậy?"
Cô dựa vào người hắn: "Đột nhiên thấy một người Châu Âu."
CHƯƠNG 26 - TỔNG TUYỂN CỨ PHILIPPINES 2
"Quen sao?"
"Không biết, chỉ là thấy kì lạ."
Người này, từng hợp tác với Nam Hoài, cô biết.
Câu trả lời vừa rồi như là bản năng. Có nên cho Trình Mục Dương biết thân phận của người Châu Âu này không? Cô vẫn suy nghĩ.
Hai người là "khách quý" ở trong này, mọi hành động của họ đều bị vô số ánh mắt dõi theo.
Cô biết, Trình Mục Dương muốn những người này lơi lỏng với bọn họ nên lúc nào cũng diễn vai người của Trình gia, sa sút nghèo túng những vẫn có thói tiêu xài tư bản.
Khi Trình Mục Dương ở cùng với cô, giống như là một người có chấp niệm sâu nặng.
Đôi khi nhìn vào ánh mắt kích tình của hắn, cô hoài nghi không biết hắn đang suy nghĩ điều gì?
Bởi vì tôn trọng tập
Prev..
1....
68.
69..70..71.
72.
...102..
Next Đến trang: