ý hắn đùa nghịch với mình.
Từ khi hắn đến nơi này, luôn chú ý tận lực tôn trọng tập tục của đạo Hồi, tránh uống rượu. Cho nên đôi khi hắn uống rượu không được thỏa mãn lại đi đòi quyền lợi từ cô.
Có đôi khi cô đang ngồi trên bờ biển xem san hô, chỉ cần không có người, ngay dưới mặt trời thiêu đốt, trên tảng đá nóng bỏng, hắn cứ thế tiến vào người cô. Sự làm bậy của hắn, đã vượt qua khả năng tưởng tượng của Nam Bắc, nhưng không thể không thừa nhận, cô khó có thể cự tuyệt.
"Đúng vậy." Trình Mục Dương đặt cô trên cửa chớp rồi nhẹ nhàng hôn, "Nhưng mà, kinh Coran đã nói rất rõ ràng, chỉ cần đối xử bình đẳng với với tất cả những người vợ mới có thể cưới họ. Anh làm không được, nhìn đến em, sẽ không thấy những người khác."
"Thật sao?" Cô muốn né ra từ dưới thân hắn.
"Thật." Lại bị hắn nắm lấy mắt cá chân, kéo trở về, áp dưới thân.
Có lẽ do đồ ăn không quen nên cô gầy đi.
Nhưng xương quai xanh vì thế mà càng xinh đẹp, còn có cổ tay, mắt cá chân...
Hắn cúi đầu dùng răng nanh cắn xương quai xanh của cô.
Nam Bắc ngẩng đầu, lại nghe thấy hắn nhẹ nhàng nói: "Mở chân ra."
"Lưu manh."
Trình Mục Dương khẽ cười, ngón tay vuốt ve làn da cô, một đường tiến xuống bên hông. Sau đó cầm lấy mắt cá chân của cô, gấp khúc hai chân cô lại, đặt thân mình vào giữa.
Thân hình mê người. Đường cong rõ ràng.
Cô cắn môi, ngửa đầu đến cực hạn mà thừa nhận sức mạnh của hắn.
Từ khi bọn họ có lần đầu tiên, hắn nhìn thấu sự trúc trắc ngây thơ của cô trong chuyện này, nhìn cô đau đớn dưới thân hắn, đến bây giờ, hắn không còn giữ lại gì cho bản thân. Trình Mục Dương biết, hắn cực kỳ yêu cô, tình yêu này vượt xa cả khả năng của hắn, tuy như thế hắn vẫn kinh ngạc, kinh ngạc bởi lòng tham không đáy của mình.
Hắn đối với sự việc đều có thái độ đúng mực, nhưng đối với cô, vĩnh viễn là không đủ.
Kích tình qua đi, Nam Bắc tựa vào khuỷu tay của hắn, im lặng ngủ.
Như khi hắn mới trở về phòng.
Trình Mục Dương nhìn từng nơi trên khuôn mặt cô, thậm chí để ý đến cái trán có những bọc nhỏ nổi lên, chắc là dị ứng? Hay là quá hỏa vượng (khụ khụ, hỏa vượng có thể hiểu là cơ thể bị nóng do làm chuyện ý quá nhiều)? Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, Trình Mục Dương nhịn không được mà cười rộ lên.
Đêm bất an, nhìn người con gái gối đầu trên tay mình, thấy những nốt đỏ trên cái trán thanh xuân của cô rồi tự hỏi.
Hắn có phải hơi quá đáng hay không?
Lúc cô ngủ, miệng không lúc nào yên tĩnh, đôi khi bĩu môi lại có đôi khi nhếch khóe miệng. Như thế khiến người ta đoán rằng, có lẽ cô đang nằm mộng.
Trình Mục Dương cúi người, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi mở miệng của cô ra.
Hắn nhắm mắt lại cảm nhận đầu lưỡi của cô, trong lúc vô thức mà đáp trả lại hắn.
Nam Bắc hiện tại với Nam Bắc khi ở Bỉ, cũng không giống nhau. Cô mười tuổi đến Thẩm gia, hắn mười bốn tuổi đến Moscow. Tuổi xuân của cô là ánh mặt trời chiếu sáng bốn phía, mà thời niên thiếu của hắn đều là những lời răn dạy của người lớn, những câu chuyện về Phật, nhưng cuối cùng, tại Moscow, hắn vẫn là đắm chìm trong chết chóc.
Con đường của cô, là bị bức bách mà phải đi. Mà hắn, giữa thiện và ác, hắn không do dự chọn con đường đầy máu này. Người có thể sống một trăm năm, nhưng có bao nhiêu giây phút là mộng đẹp. Mà, nếu chỉ là một giấc mộng đẹp ngắn ngủi, hà tất gì phải tham lam?
Nếu hắn không tham lam, cô sẽ không thể quen biết hắn.
Trình Mục Dương phát hiện, bản thân hắn lại ghen tị, Ghen tị khi tình cảm đơn thuần lúc cô mười tuổi lại không phải là hắn. Hắn nắm chặt cằm của cô, hôn cô như trả thù.
Cuối cùng Nam Bắc cũng cảm thấy hít thở không thông, nhịn không được lắc lắc thân mình, muốn đẩy hắn ra.
Nhưng tay lại bị hắn bắt được.
Hắn mở to mắt, nụ hôn này đã xong, ánh trăng xuyên qua cửa số chiếu lên thân thể cô. Trình Mục Dương yên lặng ngắm nhìn, muốn dập tắt dục hỏa trong cơ thể. Như bình thường, Nam Bắc hô hấp thông thuận rồi lại theo thói quen ôm hắn, tiếp tục giấc mộng.
Hắn bất đắc dĩ cười cười, hai làn da va chạm ma sát vào nhau, hắn chỉ đơn giản xoay người đè lên cơ thể cô, muốn cô một lần nữa. Nam Bắc mệt thảm, miệng không ngừng kháng nghị, ánh mắt thậm chí không mở ra được. Nhưng thân thể lại rất phối hợp, uyển chuyển chào đón người đàn ông có nhu cầu vô độ này.
Sáng sớm hôm sau, Nam Bắc
Prev..
1....
67.
68..69..70.
71.
...102..
Next Đến trang: