rất tò mò.
Quản gia đi trước hai người khoảng ba bước liền dừng lại: "Đây là do đại thiếu gia của chúng tôi sưu tầm được, là Ngô ca."
Nam Bắc kêu nhẹ một tiếng sau đó không hé răng.
"Có phải không hiểu Ngô ca là gì không?" Trình Mục Dương nhẹ giọng hỏi cô.
Cô thấp giọng nói: "Hoàn toàn không hiểu."
Người của Chu gia, tất cả đều là người mang theo hơi thở văn hóa của hơn ngàn năm. Cô đi theo ông Thẩm đã lâu, miễn cưỡng có thể biết một ít về ca kịch, cờ vây. Nhưng những điều thâm sâu bên trong thì hoàn toàn không hiểu được.
Trình Mục Dương bỗng nhiên cười đến phi thường chế nhạo: "Đơn giản mà nói, cũng giống như Kinh Thi thôi, có nguồn gốc từ dân ca Giang Nam."
Cô nhìn hắn: "Làm sao anh biết?"
"Ông ngoại anh đặc biệt thích sưu tầm những thứ kỳ quái, trong nhà cũng có những thứ này. Có một bức xuân đồ đã truyền qua nhiều thế hệ, anh có hỏi qua, ông ngoại liền nói xuất xứ."
Hai người chuyển qua hành lang, đi đến cuối.
"Túc tích không chải đầu, ti phát bị hai vai, uyển thân lang tất thượng, nơi nào không thể liên [3">." Trình Mục Dương chỉ vào một bức tranh gấm Tô Châu, "Câu này chính là những câu mà các nhà vẽ tranh xuân đồ thích dùng nhất."
Cô liếc hắn một cái: "Ông chủ Trình thật sự là học sâu hiểu rộng."
Hắn lắc đầu: "Nếu là đàn ông thì đều có hứng thú với những thứ này."
Nam Bắc kỳ quái: "Có liên quan gì đến nam nữ sao?"
"Những bức tranh xuân đồ thế này, ở Giang Nam là đông cung đồ [4">nổi tiếng." Trình Mục Dương nắm vai cô, nhẹ giọng nói, "Những câu kia, ám chỉ chuyện chúng ta mới vừa làm."
Nam Bắc nghe hắn nói thì cười rộ lên, không tin tưởng.
Trình Mục Dương nhìn cô rất nghiêm túc: "Anh không lừa em, Ngô ca phần lớn đều là dâm từ."
Khi hai người nói chuyện, có một chàng trai đi ra. Tuổi không lớn lắm, khoảng chừng hai mươi, ánh mắt phong độ, dáng vẻ trí thức, khuôn mặt bình thường không đến nỗi khó coi, có thể nói nhìn qua thì sẽ không nhớ.
Chàng trai có lẽ nghe được lời nói cuối cùng của Trình Mục Dương, không nhanh không chậm cười nói: "Năm đó Ngô ca bị thất lạc trong dân gian, đến nhà Chu thì được thu thập lại, Lỗ Tấn [5"> cùng những người khác kêu gọi các văn nhân tìm đủ nó. Năm mươi chín năm trước, Ngô ca trên văn đàn không được hoan nghênh, nay đã có vị trí tốt hơn."
Nam Bắc buồn cười nhìn Trình Mục Dương.
Thú vị, đã bị chủ nhân nghe thấy, để em xem anh làm sao.
Trình Mục Dương Thần thần sắc trở nên lãnh đạm vươn tay: "Trình Mục Dương."
"Chu Sinh Nhật." Chàng trai cũng vươn tay, thấy bàn tay của hắn thì hơi dừng một chút: "Ông chủ Trình bị thương sao?"
"Tối hôm qua không cẩn thận, không có gì đáng lo."
Hai người nhẹ tay cầm, rất nhanh lại tách ra.
Bọn họ đến tầng cao nhất của du thuyền. Đi bên người Chu Sinh là Uyển nương, khách mời không ít, nữ chủ nhân vẫn luôn mỉm cười uyển chuyển xã giao với mọi người. Mặc kệ là bị ép buộc hay tự nguyện, trên chiếc thuyền này không thể thiếu được một khuôn mặt để xã giao, để có thể xoay chuyển bầu không khí.
Lúc Trình Mục Dương đi lấy trở về, Nam Bắc đang nhìn Thẩm Gia Minh nói chuyện với một người đàn ông Hương Cảng [6">.
"Lo lắng sao?" Trình Mục Dương đem sâm banh đưa cho cô.
Cô tiếp nhận: "Lo lắng cái gì?"
"Lo lắng việc thắng thua đêm nay?"
"Không có." Nam Bắc cười một cái, "Hai người các anh, cho dù ai có hầm mỏ này thì cũng chỉ như là dệt thêm hoa trên gấm, không có cũng không sao, không có gì tổn thất. Thua thì nhiều nhất chỉ mất ít mặt mũi mà thôi."
Trình Mục Dương uống một ngụm rượu nhỏ, nhíu lại mi.
"Không quen?"
Hắn ừ một tiếng.
Đứng trong chốc lát, thức ăn bắt đầu được dọn lên bàn. Chỉ có một số ít trong bọn họ được quản gia Chu gia mời vào lều để che nắng. Trình Mục Dương chỉ mới xốc lên cái rèm màu trắng thì một thân ảnh nhỏ nhắn đã nhảy phốc tới hắn. Hắn nghĩ đứa nhỏ sẽ ngã sấp xuống nên đưa tay ra đỡ, nhưng khi vươn tay thì chạm vào một lưỡi dao bóng loáng sắc lạnh.
Vải dệt bị cắt, hắn nắm lấy tay của cậu bé.
Cùng lúc đó, quản gia đứng sau bức rèm cũng rút súng ra.
Trên tầng này, người có súng chỉ là người của Chu gia. Nam Bắc nhíu mi, nhìn người kia liếc mắt một cái.
Trình Mục Dương ngồi chồm hỗm xuống, lưỡi dao lập tức kề yết hầu hắn.
"Muốn giết anh sao?" Hắn khẽ cười cười, một tay nắm lấy tay cậu bé, kéo con dao lên phía sát ngay yết hầu, "Rất muốn sao?"
Lúc
Prev..
1....
51.
52..53..54.
55.
...102..
Next Đến trang: