/>
"Nam Bắc của cậu thì sao?" Trước khi cắt điện thoại cô hỏi.
"Nam Bắc ——"
Nam Bắc vừa mới lấy tay lau sạch kính thủy tinh, nghe thấy tên mình thì quay đầu.
Đoạn đối thoại này không ngắn, cô chỉ nghe hiểu được cách phát âm. Cô bạn cùng phòng đã từng dạy cô nói tên của mình bằng tiếng Nga. Cô nhìn ánh mắt Trình Mục Dương muốn tìm ra điều gì nhưng vô ích. Hắn vẫn cầm điện thoại không nói gì, Nam Bắc đến trước mặt hắn.
Khoảng cách gần như vậy có thể ngửi được mùi bạc hà trên người Trình Mục Dương.
Miệng hắn vừa động giống như đang cười: "Nghe hiểu sao?"
"Vâng."
"Nghe hiểu bao nhiêu?"
"Nghe hiểu tên của em."
Trình Mục Dương ra hiệu chớ lên tiếng, nhẹ giọng nói: "Chờ anh nói xong điện thoại."
"Được." Nam Bắc cũng hạ giọng, cánh tay đặt lên vai hắn, nửa đùa nửa thật nói, "Nếu muốn bán em, phải bán giá tốt một chút."
Hắn cử động ngón tay, nhẹ nhàng gõ lên trán cô: "Anh luyến tiếc."
Nam Bắc nhăn lại cái mũi, thể hiện sự không tin của bản thân.
Trình Mục Dương cười một cái, dùng tiếng Nga nói qua điện thoại với A Mạn, rất chậm: "Về Nam Bắc, làm theo sự sắp xếp tôi đã nói hôm qua."
CHƯƠNG 20 - VÁN BÀI CUỐI CÙNG 2
Nam Bắc nhìn hắn cắt đứt điện thoại.
Bằng trực giác, Nam Bắc biết dù có chuyện gì phát sinh, Trình Mục Dương cũng không nói với cô.
Quản gia Chu gia đã thông báo sẽ ăn cơm Tây, Nam Bắc cuối đầu đánh giá bộ quần áo chỉ có thể xuất hiện trên bờ cát mà cô đang mặc, thật thấy có lỗi, vì tôn trọng chủ nhân nên cô thay một bộ trang phục lịch sự hơn. Trình Mục Dương tự mình tháo băng gạt trên tay, Nam Bắc giúp hắn thay thuốc, sau đó hắn lấy ra một cái bao tay màu trắng mang vào.
"Rất..." Nam Bắc nhìn tay hắn, "Trông rất được."
"Đây là sự tôn trọng đối với chủ nhân." Trình Mục Dương nói. "Mặc kệ là vì nguyên nhân gì, vết thương này cũng có liên quan đến cái chết của người phụ nữ kia, kiêng kỵ một chút vẫn tốt hơn."
"Anh thật sự không biết nguyên nhân sao?"
"Đoán được một ít." Hắn đưa cho cô một giả thiết, "Cô ta có lẽ chính là một quả bom hẹn giờ được người khác đặt bên cạnh Chu Sinh, chỉ cần đến thời điểm, sẽ phát nổ. Ví dụ như giết chết anh."
Nam Bắc nhớ tới đêm khuya ở Hồ Vạn Đảo.
Trình Mục Dương cầm một khẩu súng trường tự mình bắn trả, sau đó nói với cô.
Hắn nói: Trình Mục Dương dẫn theo nhiều người bên cạnh như vậy, lại luôn luôn phòng bị, có phải người bên cạnh có vấn đề hay không? Có lẽ thật sự có cơ hội dồn hắn vào chỗ chết?
Khi đó cô không đếm xỉa đến, còn cười nhạo hắn vênh vênh tự đắc.
Trình Mục Dương đi đến cái bàn cầm lên tờ 《 tân tin tức báo 》của Nga ngày hôm qua, tùy tiện dùng tay trái lật xem. Nam Bắc nhìn đồng hồ, còn 10 phút: "Anh là cháu thứ tư của ông Trình, chắc hẳn có rất nhiều anh em?"
Trình Mục Dương ừ một tiếng, chuyên chú đọc một chuyên mục.
"Vậy anh làm sao thắng những người đó để trở thành người thừa kế?"
"Tò mò sao?" Hắn cười, ngẩng đầu.
"Tò mò."
"Bọn anh đều bắt đầu từ việc buôn bán vũ khí." Trình Mục Dương giải thích ngắn gọn cho cô, "Anh nhớ rõ, vụ làm ăn đầu tiên của anh là ở Lebanon [1">, chỉ có giá trị 50 vạn đô la Mỹ. Lúc ấy, anh thấy rất dễ dàng, nhưng sau này lại đụng phải xung đột giữa Israel [2"> cùng Lebanon, thiếu chút nữa mất mạng, nhưng trong cái họa có cái may, việc buôn bán lại lời gấp 4 lần."
Hắn nói vô cùng đơn giản.
Tựa như đang kể về lần đầu tiên hắn xuất ngoại, lo lắng không thể hòa nhập được văn hóa của đất nước khác.
Nam Bắc lại hỏi: "Kiếm tiền nhiều bằng cách nào vậy?"
"Lên giá hàng ào ào." Hắn nói, "Vũ khí trong chiến tranh, đương nhiên luôn có giá tốt."
"Cho nên, các anh chọn ai có khả năng mua vũ khí tốt mà bán sao?"
"Không sai biệt lắm." Hắn nói, "Dù sao, đây chính là con đường kiếm sống của gia tộc."
"Trình Mục Vân đâu?"
"Trình Mục Vân?" Hắn nghĩ nghĩ, "Hắn cũng rất giỏi."
Nơi ăn cơm là một căn phòng kín, rất trong trạng.
Hai người đứng ở cửa, bỗng nhiên được yêu cầu bỏ vũ khí trong người ra, Nam Bắc ngạc nhiên, Trình Mục Dương thì rất phối hợp, lấy ra từ trong người hai khẩu súng lục đưa cho quản gia.
Tuy rằng là ăn cơm Tây, nhưng những bức tranh treo dọc hành lang đều là tranh thêu, có bức tranh chữ tự tay viết.
Nam Bắc đọc hai câu, không nhiều chữ nên cũng mau thuộc.
"Đây là loại thơ gì?" Nam Bắc
Prev..
1....
50.
51..52..53.
54.
...102..
Next Đến trang: