trung niên vuốt cằm cười: "Hoàng Hoa Lê Hải Nam? Tôi cầu còn không được."
"Đúng vậy." Cô mỉm cười, "Hoàng Hoa Lê Hải Nam qua tay Nam gia cho dù là bó củi hay có đốm lấm chấm thì vẫn là trân phẩm cao cấp, đáng giá để cất chứa. Nhưng mà khách hàng lần này muốn đổi chính là thị trường ôtô được chính phủ cho phép ở Iran."
Người trung niên vỗ tay cười: "Thật là ý tưởng táo bạo, việc này không phải mạo hiểm như đến Triều Tiên bán xa xỉ phẩm sao?" Hắn cười cười, quay đầu nhìn người phụ nữ trung niên phía sau: "Uyển Nương, như thế nào? Có cơ hội hay không?"
Người phụ nữ nhếch kẽ khóe miệng tươi cười, ôn nhu nói: "Thị trường Trung Đông có khó khăn một chút, nhưng có thể hùn vốn thử. Tôi nhớ tõ, tập đoàn ôtô lớn nhất Iran chính là Iran Khodro, lượng tiêu thụ rất thấp. Nếu lựa chọn hùn vốn với chính phủ để phát triển tập đoàn ôtô này thì có khả năng sẽ thành công."
Người đàn ông trung niên nghe đến đó liền vỗ nhẹ lên mu bàn tay của người phụ nữ, quay đầu nhìn Nam Bắc cười: "Không biết Nam Hoài có hứng thú hay không, cùng tôi tiến hành cuộc làm ăn này? Nhưng mà thị trường Trung Đông lớn như vậy, nếu hùn vốn thành công, tôi cũng muốn nhập cổ phần."
"Được." Nam Bắc cong lên ánh mắt, "Tôi sẽ nhớ rõ chuyện này."
Cô đưa tay xoa bụng của mình, vô tội nói: "Tôi thật sự rất đói bụng, các vị, ông Thẩm còn có ông chủ Trình, tạm biệt."
Từ đầu tới cuối, Trình Mục Dương đều là hứng thú dạt dào nghe đoạn đối thoại này, trong ánh mắt có ý cười nhưng không lộ ra trên mặt. Đến lúc này hắn mới nhẹ nhàng dùng hai ngón tay chạm vào môi mình, lặng yên tạm biệt cô.
Thật sự là...
Nam Bắc ra khỏi căn phòng, nhớ tới động tác vừa rồi của hắn có chút buồn cười.
Tầng này toilet đều ở trong từng căn phòng riêng, cô đã đi ra rồi cũng không thể vào lại. Nam Bắc đi dọc cầu thang xuống lầu, bước vào toilet chung ở tầng hai.
Đẩy cửa đi vào, ba gian phòng nhỏ phía trong đều không có ai.
Cô muốn đóng cửa lại nhưng bất ngờ lại có lực ngăn cản.
Giây tiếp theo, có người ôm lấy thắt lưng cô, trái tim cô đập mạnh, muốn đánh trả, lỗ tai lại bị cắn nhẹ nhàng: "Bắc Bắc."
Là Trình Mục Dương.
Âm thanh như vậy, vô cùng thân thiết làm cánh tay cô mềm nhũn.
Chậm rãi, cô thu hồi động tác đánh trả.
Trình Mục Dương lặng yên không một tiếng động giữ chặt cổ tay cô, đem cô ôm mạnh vào căn phòng thứ nhất, khóa cửa. Không đợi Nam Bắc mở miệng, đã bị hắn đặt trên tấm cửa gỗ, trực tiếp ngăn chặn môi.
Một tay của hắn chống trên cửa, giống động tác đêm hôm đó, dùng thân thể của mình ngăn chặn mọi ngón tay của cô, không cho cô đường sống, không cho cô cơ hội phản ứng.
Nụ hôn xâm nhập dài lâu.
Đến cuối cùng, hai người đều bắt đầu thở không nổi, hắn rốt cục dùng tay khác ôm cả người cô, làm cô có thể mặt đối mặt với hắn: "Chuyện này chấm dứt thì theo anh đến Moscow được không?"
Khi hắn nói chuyện, đứt quãng như cũ, hôn lấy khóe miệng cô.
Cô nhìn ánh mắt hắn, nhẹ nhàng cắn bờ môi hắn than thở nói: "Em sợ lạnh."
"Trong phòng, nhiệt độ lúc nào cũng là 24 độ."
Cô hô hấp không xong: "Anh muốn mang em theo thật sao?"
"Cầu còn không được."
Khi nói chuyện, bọn họ thủy chung vẫn hôn môi đối phương. Cô loáng thoáng nghe được có người đẩy cửa toilet, không khỏi bật cười nhéo cánh tay hắn.
Trình Mục Dương nhăn mày, rất mất hứng khi bị người khác phá đám.
Cho dù là phụ nữ xuất thân thế nào đi nữa thì khi trang điểm ở toilet rất thích bàn chuyện. Giọng nói của mấy cô gái mang theo chút oán giận vì buổi diễn quá buồn tẻ, sau đó lại bàn luận về những gia tộc trên lầu ba, cuối cùng là nói về một vài người trẻ tuổi nổi bật.
"Trên lầu cũng chỉ có Trình Mục Dương có phong độ một chút. Thật không biết mấy ông già đó nghĩ thế nào, thế kỉ hai mươi mốt rồi còn xem mấy khúc nhạc này."
"Nghĩ xem, nếu cùng người Thẩm gia nói chuyện cũng không biết nên nói câu đầu tiên là gì."
"Vậy nếu nói chuyện với Trình Mục Dương thì phải hiểu biết về vũ khí sao?"
Có người cười: "Nếu hắn nguyện ý nói chuyện cùng tôi, học một ít kiến thức về vũ khí cũng không tính là cái gì?"
Nam Bắc nghe được bật cười.
Ngay giữa cuộc nói chuyện của các cô gái, tay của hắn đã đặt trên đùi cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
Lòng bàn tay ấm áp, có dấu vết do sử dụng súng lâu năm, nhưng không có quá thô ráp, làm cho Nam Bắc càng thêm rối loạn trong lòng.
Cô bắt
Prev..
1....
26.
27..28..29.
30.
...102..
Next Đến trang: