Đông Âu này cũng thật thú vị.
Sau khi chấm dứt trò chuyện cô trực tiếp ngủ trên sô pha.
Nhàn nhã hai ngày, đêm nay lại có hoạt động, ông Thẩm mở tiệc chiêu đãi mọi người, nghe ca tử hí (một loại nhạc kịch địa phương ở Đài Loan và Phúc Kiến). Tối nay sẽ diễn hai bộ kịch, thứ nhất là "Tiết Bình Quý cùng Vương Bảo Xuyến", bộ còn lại là "Hoàng Phủ Thiếu Hoa cùng Mạnh Lệ Quân". (đây là hai bộ nhạc kịch rất nổi tiếng của Trung Quốc, đã được chuyển thành cải lương ở Việt Nam, các bạn có thể google để nghe thử ^^)
Bởi vì đến muộn nên khi Nam Bắc tới nơi thì buổi diễn đã bắt đầu.
Rạp hát này phân bố khoảng ba người một bàn, toàn bộ có khoảng 40 bàn, quả nhiên tất cả đều ngồi đầy. Lầu hai là những hàng ghế theo dãy còn lầu ba là nơi dành cho khách quý.
Cô dọc theo thang lên lầu ba, âm thầm cảm thán, ông Thẩm lại cho biểu diễn những nhạc kịch này đãi tân khách hầu hết là sống ở thế kỷ hai mươi, ở đây thật giống không gian xã hội cũ. Nhìn những nhóm hắc bang này, đàn ông thì mặc trang phục Trung Quốc những năm dân quốc, phụ nữ thì mặc sườn xám, thật là dáng vẻ khuê tú a.
Hai vở diễn cũ.
Không chỉ dạy dỗ thế hệ sau biết phép tắc, còn vô tình tạo nên uy phong cho Thẩm gia.
Tầng dưới rất náo nhiệt, nhưng tầng 3 thì không, sáu căn phòng, chỉ có 3 căn sáng đèn.
Trên mỗi bóng đèn đều có ghi tên các dòng họ, cô tìm đến căn phòng của Thẩm gia lập tức tiến vào. Bên cạnh ông Thẩm có hai cô gái đang cẩn thận tỉ mỉ pha trà, thấy cô thì cúi người cười cười.
Căn phòng này rất lớn, nhưng người thì rất ít.
Chỉ có bốn, năm người ít ỏi.
Ông Thẩm ngồi bó gối chơi cờ, vẫn nắm một quân cờ màu trắng không nhúc nhích, mà đối diện với ông, không có ai. Điều làm cô ngạc nhiên chính là Trình Mục Dương cùng người chị họ kia của hắn, đang ngồi xem kịch dưới lầu. Đêm nay hắn mặc một bộ tây trang bằng nhung màu xám bạc, áo sơmi trắng đơn giản cùng với cái nơ hình kim cương cũng màu trắng.
Nhìn đi nhìn lại, quả là giống những ông chủ ngân hàng Thượng Hải trước kia.
Cô ung dung nhìn hắn, qua vài giây hắn như cảm giác được gì. Quay đầu nhìn thoáng qua, dịu dàng lạnh nhạt, như người xa lạ.
Nam Bắc cũng chỉ là nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng gật đầu.
"Bắc Bắc, đến, ngồi ở đây." Ông Thẩm cười hớ hớ chỉ cái ghế không đối diện ông.
Cô theo lời ngồi xuống.
Thế cục hai quân đen trắng trên bàn cờ cô rất quen thuộc. Nam Bắc nhẹ nhàng tiếp nhận quân đen cùng ông Thẩm chơi cờ.
Ngẫu nhiên phân tâm, theo ánh sáng nhìn về phía Trình Mục Dương, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Sau khi "Tiết Bình Quý cùng Vương Bảo Xuyến" kết thúc, ông Thẩm có vẻ thiên vị "Hoàng Phủ Thiếu Hoa cùng Mạnh Lệ Quân", không chơi cờ với cô nữa, di chuyển đến bức rèm che phía trước ngồi xem diễn.
Nam Bắc nâng cằm, tiếp tục thế cờ này một mình.
Mãi cho đến khi Trình Mục Dương ngồi vào chiếc ghế bên cạnh cô, im lặng nhìn cô chơi cờ một mình.
"Sao lại không nghe diễn?" Cô nhẹ giọng hỏi hắn.
Trình Mục Dương cũng thấp giọng nói cho cô: "Nghe không hiểu."
Nam Bắc nhịn không được nở nụ cười nhẹ: "Em thấy anh xem rất chăm chú, còn nghĩ anh rất thích ca tử hí. Trước kia mỗi lần xem diễn cùng ông Thẩm em cũng thường xuyên ngủ gật."
Hắn bất động thanh sắc cười, trong tây trang này quả thực có chút phong tình.
"Ca tử hí, còn kêu là Hương kịch." Cô nhẹ giọng giải thích cho hắn, "Không chỉ tại Đài Loan, mà ở Tấn Giang, Hạ Môn cùng khu Hoa kiều ở khắp Đông Nam Á đều rất thích nghe."
Hắn thản nhiên đáp lời: "Tất cả những vở diễn này anh nghe không thấy gì đặc biệt."
Nam Bắc nhắc một quân cờ màu trắng giữa hai ngón tay, ánh mắt xem bàn cờ: "Bình thường thôi, thế giới của anh là ở tại Đông Âu."
Thanh âm nói chuyện của hai người thủy chung rất nhỏ, chỉ luẩn quẩn bên tai.
Trong gian phòng, mọi người đều chuyên tâm nhìn đến sân khấu, chỉ có bọn họ là không đếm xỉa đến.
Trình Mục Dương lặng yên không một tiếng động, vươn tay chỉ vào một vị trí trên bàn cờ.
Nam Bắc ngạc nhiên quay đầu nhìn hắn: "Anh cũng biết chơi cờ vây?"
"Cờ vây được xưng là một nghệ thuật chiến đấu, rất thích hợp bồi dưỡng tính kiên nhẫn cho những người nắm toàn cục trong tay." Trình Mục Dương âm thanh thấp như cũ, nói đâu vào đấy: "Đây là "ván cờ mười bước". Hai đại danh thủ cờ vây thời Thanh là Phạm Tây Bình cùng Thi Tương Hạ đã chơi một ván chỉ mười nước nhưng lưu danh kim cổ.
Prev..
1....
24.
25..26..27.
28.
...102..
Next Đến trang: