không ?"
Thường Lệ Na khẽ nhún vai, đặt ly coca xuống :"Nói khoa tưởng cũng là môtj trong những bản lĩnh nghề nghiệp của em. Ai bảo em học ngành hý kịch chứ?"
Trần Diệu nở một nụ cười, có chút miền cưỡng sau đó thì trầm mặc trong tiếng nhạc vui tươi náo nhiệt của tiệm Macdonald.
Thường Lệ Na nói không hoàn toàn đúng, có lúc cô nói chuyện và biểy đạt cảm xúc khoa trương, thậm chí có chút cường điệu, thế nhưng nhiều lúc lại nhạy bén điềm tĩnh, đôi mắt đen trắng sâu tựa biển khơi, giọng điệu lại bình thản. Trong lớp luyện ngoại ngữ trước khi đi du học cô ấy là người kiệm lời,cả nhóm thảo luận chủ đề, cô ấy vẫn là người trầm mặc nhất, nhưng khi cất tiếng nói khiến cho người khác kinh ngạc, mang lại một cảm giác vô cùng mạnh mẽ.
Cũng chính lúc đó anh đột nhên động lòng
Những anh am cùng phòng ký túc xá biết chuyện đã mắng anh bị ma quỷ mê hoặc. thực sự là như thế, chứ nếu không thì vì sao một nữ sinh chỉ mới quen 2 tháng đã có cảm tình.
Còn Tiểu Dĩnh lúc ấy vẫn hồn nhiên ngây thơ, cơ hồ mọi việc đều dựa dẫm vào anh. Trong khoảng thời gian mười mấy hai chục năm , cơ hồ đã trở thành một thói quen rồi, thói quen của cô và cũng là của anh.
Vì thê mà anh vẫn chăm sóc và chiều chuộng cô, cứ nghĩ rằng đó là một việc hiển nhiên, là việc anh nên làm thế. Thế nhưng áp lực du học lớn như thế, thành tích thi IETLS không như mong đợi, mục tiêu ban đầu của anh đã sai lệch đi một cự ly rất xa.
Tâm trạng anh thất vọng ê chề, Tiểu Dĩnh liền an ủi anh :"Không sao mà, anh tiếp tục cố gẳng thôi"
Lúc đó hai người đi dạo chầm chậm trong khuôn viên trường dưới ánh tắng trắng sáng, bốn bề không người chỉ có bóng cây khẽ lay động nhè nhẹ trên mặt đất xám trắng.
Cô kéo tay anh đầy trìu mến, nửa người như tựa vào cả người anh, vừa đung đưa người vừa nhẹ giọng nói :"Ngộ nhớ thật sự không đi được, vậy thì ở lại cùng em cũng tốt mà."
Rõ ràng biết là để an ủi anh, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Diệu không nhịn được mặt mày sa sầm lại :"Không thể có ngộ nhỡ ở đây được, vôcn dĩ không có giả thiết này, anh đã chuẩn bị cho việc đi du học từ rất lâu rồi, em không phải là không biết, làm sao có thể từ bỏ như vậy được chứ? Bất luận thế nào anh cũng phải đi". Bởi lẽ tâm trạng anh không được tốt vì thế ngay cả giọng điệu cũng cứng nhắc lãnh đạm như thế.
Giọng nói hạ thấp xuống, nép vào người bân cạnh ngẩn ngơ cả người.
Đó là lần đầu tiên anh nói với Tiểu Dĩnh giọng điệu như vậy, thật ra nói xong anh lại thấy hối hận, thế là vội vàng nhìn sắc mặt của cô, một khuôn mặt sáng trong vầng vặc như ánh trăng, lại phảng phất chút nhợt nhạt mờ ảo hư vô.
"Anh xin lối". Anh thở dài nặng nề, ngẫu nhiên túm lấy vài cọng tóc mai trước trán, đột ngột cảm thấy choáng ngợp :"Gần đây anh mệt quá, để anh đưa em về trước"
Thật sự là rất mệt mỏi, bậc trưởng bối trong ành không ngừng gấy áp lực cho anh, càng lấc đầu than ngắn thở dài về thành tích học tập lần này của anh. Tuy thế chu yêu chũng là chính, tự mình gây áp lực cho bản thân mình. Ngôi trường tiếng tăm từ nhỏ đến lớn dường như chỉ cách vào bước chân, vậy mà không cách gì liền một mạch có thể tiến thẳng vào cánh cửa trường rộng lớn đó.
Từ nhỏ đến lớn ,anh luôn là học sinh đứng đầu, ngay cả vào đại học cũng đều dựa vào thành tích xuất sắc mà được bảo lưu kết quả tuyển thẳng vào chuyên ngành tốt nhất của học viện hàng đầu tiên toàn quốc.
Và lần thi cử này, lại xem là một thất bại ê chề trong đời người
Anh nưh tướng quân bại trận, phía sau là những công danh hiển hách, thê nhưng những thứ đó lúc này đây chỉ là vô nghĩa. Bởi vì tất cả đều bắt đầu lại từ đầu, xuất phát từ con số không, thậm chí càng phải khắc phục bóng dáng của sự thất bại phía trước, dẫm lên áp lực cực đại để tìm kiếm ánh sáng soi đường phía trước.
Trên bước đường này, không ai đi cùng anh, Tiểu Dĩnh cũng chảng thể tháp tùng anh, thậm chí ngược lại còn xem anh như điểm tựa của mình.
Kết quả là Thường Lệ Na xuất hiện kịp thời.
Tư duy nhạy bén rõ ràng, lại có tài ăn nói, tính cách thì độc lập mạnh mẽ phóng khoáng. Cô ấy xuất hiện trong cuộc sống nặng nề đầy áp lực của anh với tư cách một chiến hữu điềm đạm đáng tin cậy, rất có lý tưởng cùng kề vai sát cánh chiến đấu, lại khiến anh cảm nhận được sự thân thiện và thoải mái từ tận đáy lòng.
Nhìn thấy Trần Diệu như thất thần, Thường Lệ Na gõ gõ vào bàn, nói :"Em phải đi đây, còn anh?"
Prev..
1....
53.
54..55..56.
57.
...97..
Next Đến trang: