không thể sánh được.
Chỉ về nhà dọn dẹp sơ sơ một lát, Đông Đông lại đòi ra ngoài đi chơi, Tiểu Dĩnh thấy cũng sắp đến giữa trưa rồi, bèn dẫn nhóc đi ra ngoài ăn Macdonald.
Mua một suất ăn của trẻ con, nhóc cũng không chịu ngoan ngoãn ăn, chri cắm đầu vào chơi cầu trượt, cùng một nhóm bạn nhỏ vui đùa cùng nhau, cười khanh khách mãi không thôi.
Tiểu Huệ đấm đấm bả vai thở dài :"Mệt ghê, lần sau không dẫn theo trẻ nhỏ ra ngoài nữa"
Đôi mắt vẫn không rời khu vui chơi của trẻ con.
Mười phút sau, chỉ thấy bóng hình nhỏ bé xiêu xiêu vẹo vẹo chạy ra, đầu tóc ướt đẫm mồ hội, hai bên bím tóc nho nhỏ thòng lọng, chống tay chân trèo lên ghế ngồi.
Tiểu Dĩnh nhặt miếng khoai tây rán quét chút tướng cà đưa sang, nhóc lại mở miệng nói :"Mẹ, mẹ, con muốn ăn kem"
Mẹ nghiêm khắc nói :"Ăn hết thức ăn trên bàn đi, không được lãng phí"
Tiểu Dĩnh cười, nói :"Thảo nào nó sợ chị là phải" rồi dịu dàng nói :"Đông Đông, nào, đi mau kem với dì nhá"
Bàn tay nho nhro mềm mại của Đông Đông, Tiểu Dĩnh nhè nhẹ nắm lấy, dường như không dám mạnh tay. Kỳ thực, cô vẫn thích rất thích trẻ con của người khác, ngọc ngà châu báu như vậy, lúc cao hứng lại ẵm ẵm mi mi vài cái, lúc thấy phiền não, dù gì cũng chẳng phải con mình, thì hai tay buông ra, thật thoải mái biết bao.
Trước đây, Tiểu Mẫu cau mày nói :"con suy nghĩ gì mà kì cục thế, không có trách nhiệm gì cả". Cô quả thực là không có trách nhiệm, thế nên vốn dĩ không thích hợp sinh con.
Trước quầy hàng xếp một hàng dài, vì cuối tuần, trong tiệm đa số đều là những bạn nhỏ do các bậc phụ huynh dẫn đến, đứa trẻ đang đứng xếp hàng trước mặt đang la khóc gào thét mặc cho người lớn dỗ dành thế nào cũng không xong, một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, như thể đang chịu ấm ức vô hạn.
Kể ra thì Đông Đông là ngoan nhất, từ đầu đến cuối không kêu la gì cả, chỉ để ngón tay trỏ lên miệng, đôi mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào đãi thức ăn màu sắc sặc sỡ.
Tiểu Dĩnh bế nhóc lên, cười híp mắt nói :"Còn muốn ăn gfi nữa nào?" thuận tiện mi một cái lên cái mà phúng phíng của nhóc.
Nào ngờ lúc đó có 2, 3 đứa bé choai choai đang chạy trên đường đàu vui chạy ngang qua, hung hăng tách nhóm người trong hàng ngũ xếp hàng, lướt qua ngay sắt sau lưng Tiểu Dĩnh
Ắm Đông Đông lại mang giày cao gót, Tiểu Dĩnh nhất thời không chú ý, bị va đụng loạng choạng lảo đảo ra ngoái 2, 3 bước .
"Cẩn thận chút..." Cánh tay cô trong phút chốc được một người nhẹ nhàng đỡ lấy, giọng điệu rất quen thuộc, có lẽ là do sát gần bên tai, thế nên cho dù hỗn loạn xô bồ tứ phía náo nhiệt ồn ào không dứt, cũng vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Âm thanh trơn tru dịu dàng như vậy, giọng điệu cứ như chủ nhân.
Cô thuận thế vững vàng, lúc này mới ngước lên quay sang, thật ra đã nghe ra là anh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi có chút sững sờ, mới nó :"Cảm ơn nhiều"
Ngón tay Trần Diệu hơi nắm chặt lại rồi lại buông lỏng ra, chân mày bất giác khe khẽ nhíu lại, nhìn cô trầm giọng nói :"Đừng khách sáo nưh vậy". Giọng điệu anh rất trầm, chính bởi lẽ trong con tim có phần hơi đau xót, hóa ra tiểu a đầu suốt ngày theo đuổi anh miệng cười thật ngọt ngào ấy, có lẽ ngay khoảnh khắc cô xoay người bỏ đi thì đã mất dạng không thấy người đâu nữa rồi. thê nhưng anh vẫn ôm một hy vọng và ảo tưởng, rõ ràng biết là rất ấu trĩ, thế nhưng vẫn không muốn tin rằng anh đã vĩnh viễn mất cô như vậy.
Mãi cho đến tận ban nãy.
CHƯƠNG 12
Xe taxi đi xa dần, rồi quẹo vào góc cua ở con đường phía trước, hai chiếc đèn sau xe cuối cùng cũng mờ khuất dần.
Trần Diệu quay về chỗ ngồi, lơ đãng đóng đóng mở mở cái nắp điện thoại, tiếng kêu tách tách đơn điệu nhanh chóng hào vào âm thanh huyên náo.
Cũng không biết là làm như thế trong bao lâu anh mới sực nhớ ra có người ngồi đối diện mình, vì thế xoay chuyển nhìn, thần sắc dịu dàng mỉm cười :"Xin lỗi em"
Thường Lệ Na hai tay bất giác nắm lấy chiếc ly giấy, thong thả hớp ngụm coca, cơ hồ không mấy để tâm đến biểu cảm thất thần của anh lúc nãy, chỉ nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt trầm lặng một lúc lâu, sau đó mới hỏi :"Người vừa rồi là Tiểu Dĩnh à?"
Trần Diệu bất giác ngẩn người :"Sao em biết?"
"Suy đoán tâ lý qua nét mặt là bản lãnh bẩm sinh của em mà. Có trách thì trách lúc nãy ánh mắt anh nhìn cô ấy quá mơ hồ, tựa như một cơn sóng lớn cuồn cuộn, rõ ràng là vì mối tình cũ khắc cốt ghi tâm khó quên đó."
Trần Diệu nụ cười trên môi tẳt :"Có cần phải nói khoa trương như thế
Prev..
1....
52.
53..54..55.
56.
...97..
Next Đến trang: