wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho trọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho tròn an khang. Chúc năm mới bình an. Cả nhà đều sung túc.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50656061
Visits Today: 285963
This Week: 1157822
This Month: 2650507

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/>
Tiếu Dĩnh còn đang ngớ người ra thì cửa phòng tắm đã kêu lên một tiếng "cạch" rồi bị kéo ra, cô như bị hù một cái, lật đật quay sang, nhìn chằm chằm vào người đứng bên cạnh cửa, như lại một lần nữa mất hồn, qua một lúc sau cô mới nhíu mày: "không phải anh đã mua đồ ngủ rồi sao?"

Giọng điệu cứng ngắc. Người đàn ông đó vẫn cứ bước ra chỉ với chiếc khăn tắm quấn ngang hông, thân trên thì trần trùng trục, trước ngực còn vương lại những giọt nước nhỏ vẫn chưa khô lấp lánh dưới ánh đèn.

"Quên đem vào trong đó", Diệp Hạo Ninh nhìn cô một cái, rồi nói: "Em có thái độ gì vậy? Thật kỳ lạ!" Rồi thản nhiên đi vào phòng khách lấy túi quần áo vẫn còn chưa bóc tem ra.

Tiếu Dĩnh chỉ ngẩn ra nửa giây rồi lập tức chạy theo như tên lửa, cô quên luôn cái chân đau, nói nhanh: "Tối nay anh phải ngủ ở phòng khách đó". Diệp Hạo Ninh ngừng tay lại một lúc, quay lại nhướng mày nhìn cô.

Cô lại nói: "Nếu không thì đi mà ở khách sạn ấy. Tự chọn đi"

"Em sao lại thế" ? Dường như anh có chút lúng túng cảm giác như trán anh bắt đầu nhăn lại vì đau.

"Chẳng sao cả" cô ngừng một lúc, thấy anh nhất thời không phản ứng gì, lại giục: "Tóm lại là mặc đồ vào trước đi, nhanh lên" .

Đợi cho đến lúc Diệp Hạo Ninh rề rà thắt lại sợi dây của chiếc áo ngủ xong thì tiếng chuông cửa cũng vang lên "ding dong" thời gian thật chuẩn xác. Tiếu Dĩnh quay đầu đi ra mở cửa, quả nhiên lâp tức nhìn thấy gương mặt ngẩn tò te của cô bạn thân: "...hi" .

Hứa Nhất Tâm cảm thấy phản ứng của mình cũng không đến nỗi chậm chạp, vừa định thần lại thì cô ngay lập tức chớp chớp mắt, hướng về người đàn ông tuấn tú ở trong phòng vẫy tay nói: "Lâu quá không gặp"

Mắt cô lướt nhìn một lượt bộ đồ ngủ trên người anh cùng với mái tóc còn ướt nước của anh, chân cô như cứng lại đứng khựng ở trước cửa.

"Chào cô" Từ đầu đến cuối Diệp Hạo Ninh không thay đổi sắc mặt. Nhìn cô khẽ gật đầu ánh mắt lại một lần nữa nhìn sang người phụ nữ kia, còn người đó thì đang nhẹ lôi Hứa Nhất Tâm vào nói: "Vào trong đi"

"Mình thấy hay là thôi đi", Hứa Nhất Tâm bật cười mắt vẫn nhìn Diệp Hạo Ninh nói "Thật ngại quá, đã làm phiền hai người. Lúc nãy Tiếu Dĩnh không nói với tôi anh cũng ớ đây, vốn định đến bầu bạn với cậu ấy, nhưng xem ra bây giờ... nhất định là không cần nữa rồi. "

Diệp Hạo Ninh khẽ mỉm cười: "Không sao mà"

Tiếu Dĩnh không nén được quay ngoắt đầu trừng mắt nhìn anh, cái gì mà nói "không sao" chứ? Nghe có vẻ như là thật sự bị làm phiền ấy. Cô nói tiếp: "Mau vào trong đi, tối nay tụi mình ngủ cùng nhau"

"Hôm khác đi" Hứa Nhất Tâm nhích đến gần kề tai Tiểu Dĩnh khúc khích cười: "Phá vỡ giấc mộng uyên ương, chuyện thất đức như vậy mình không làm được đâu"

Trong chớp mắt, nhanh tay cầm chặt bàn tay đang định đưa ra véo vào tay mình nói tiếp: "Nhưng thật sự không thể nhìn ra, hai người làm hòa từ lúc nào vậy? Nhanh thật đó nha".

Hòa cái gì chứ. Tiểu Dĩnh lẩm bẩm trong lòng, sao cô vẫn thấy chẳng khác gì lúc trước? Rõ ràng là sáng nay vẫn còn chiến tranh lạnh kia mà, như chuyện của Diệp Hạo Ninh bây giờ cùng lắm chỉ là ngủ nhờ mà thôi!

Cuối cùng thì Hứa Nhất Tâm vẫn bỏ về, trước lúc về còn không quên cười và nói: "Ngủ ngon nhé, chúc hai người vui vẻ" . Ánh mắt đầy ngụ ý như ta đây biết hết rồi ấy.

Tiếu Dĩnh làm ra vẻ vờ như không biết, nói một cách trịnh trọng: "Cậu cũng ngủ ngon nhé, đi đường nhớ cẩn thận đấy" sợ Nhất Tâm lại nói ra những lời trêu chọc đầy ẩn ý mà chỉ hận là không thể đẩy nàng ta ra khỏi nhà, cô đóng sầm cánh cửa lại.

Thoáng chốc, trong cái chung cư không lớn lắm chỉ còn lại hai người. Tiểu Dĩnh giữ cánh cửa một lúc lâu mới quay đầu lại, dưới ánh đèn cô đụng phải ánh mắt đen láy của Diệp hạo ninh đang nhìn cô, dường như có một cái gì đó ngẩn ngơ, lặng lẽ.

Thật ra anh rất ít khi như vậy, it nhất là trước mặt cô,hiếm khi anh để lộ ra thái độ như thế.

Cô nhìn anh một cách nghi hoặc rồi mới lê chân bước vào, đôi chân bây giời mới thật sự là đau, đứng thêm một giây nữa thôi cũng là cực hình với cô. Từ bàn chân đến gót chân đứng trên nền nhà cứ giống như là bị hàng ngàn mũi kim châm vào vậy. Về đên 1nhà đã một lúc lâu rồi mà chưa đỡ chút nào.

" Em sao vậy" bỗng chốc giọng nói của Diệp Hạo Ninh lạnh lùng vang lên.

Cô cắn chặt răng không buồn quay đầu lại nói: "Nhờ phúc của anh đó".

Nào ngờ anh chỉ cười nhẹ một cái, hai ba bước thì đã vượt qua mặt cô, vô cùng thản nhiên leo lên giường
Prev..1....37.38..39..40.41....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Tháng Tám còn mãi
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
» Em yêu anh, là em yêu anh
» Phim hài Châu Tinh Trì – Điệp viên bất đắc dĩ (Quốc sản 007)
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem


The Soda Pop