wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50654678
Visits Today: 284580
This Week: 1156439
This Month: 2649124

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

khẽ: "Ngồi yên đi,sắp cất cánh rồi đó"

khẩu khí như vậy lại khiến cho Tiểu Dĩnh bất giác khẽ giật mình, qua một lúc lâu mới nhớ lại và vội rút tay về. Nhìn bộ dạng anh ta nhắm mắt mà tựa hồ như đang cười một cách thỏa mãn, cô ngồi thẳng người, được một lúc sau theo quán tính cô cũng từ từ ngã người tựa lưng vào ghế.

Sau khi máy bay hạ cánh xuống thành phố B, Tiểu Dĩnh mới phát hiện ra là quả nhiên Diệp Hạo Ninh không mang theo chút đồ đạc nào, đáp lại ánh mắt đầy hoài nghi của cô, Diệp Hạo Ninh lại nói như không có chuyện gì: "Ăn chút gì trước đi ".

Sau đó cũng không thèm để ý đến cô, hai tay cho vào túi quần bước đi về phía trước một cách thản nhiên, anh như chắc rằng cô sẽ đi theo hoặc giả có đi theo hay không cũng chẳng sao.

Nhưng cuối cùng thì Tiểu Dĩnh cũng đuổi theo.

Nhìn từ phía sau nơi lưng áo của anh có những đường nhăn nhỏ nhưng bước đi thì vẫn vô cùng ung dung tao nhã, không giống với vẻ mệt mỏi lúc sáng. Nhưng cô vẫn không yên tâm cho lắm. Chỉ là vì lúc ở trên máy bay giây phút vô tình tiếp xúc với tay anh, cảm thấy rất rõ là tay anh hơi lạnh.

Thực ra nhiệt độ cơ thể của Diệp Hạo Ninh dường như luôn luôn chênh lệch so với bình thường. Cái đêm mà ở trong bệnh viện hai năm trước, cô bị sốt phải truyền nước biện còn những ngón tay lạnh buốt của anh vuốt trên gương mặt nóng hừng hực của cô. Trước đây, cô cũng đã tò mò hỏi nguyên nhân tại sao nhưng anh nói: "Chuyện này chẳng có gì là lạ cả, từ nhỏ anh đã như vậy rồi "

Nhưng hôm nay, đặc biệt là tận mắt nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt anh trước đó, lại cộng với việc anh không động đến món ăn nào trong bữa ăn trên máy bay. Cuối cùng cô phát hiện ra mình không có cách nào thuyết phục bản thân chia tay với anh.

Kết quả là khi về đến nhà đã hơn mười giờ tối. Tiểu Dĩnh gọi lại cho một số điện thoại gọi nhỡ: "Ừ, mình về đến rồi".

Hứa Nhất Tâm nói: "Sao mà ể oải vậy?

" "Mệt". Vì vậy ngay cả nói thêm một chữ cũng không buồn nói. Cô buông người xuống chiếc ghế sôfa, mệt mỏi nói chuyện với Hứa Nhất Tâm. Nhưng đa phần là chỉ nghe chứ không nói gì, thỉnh thoảng chỉ ừ à vài tiếng, Hứa Nhất Tâm bắt đầu cảm thấy chán lại hỏi: "Ngồi máy bay một tiếng đồng hồ không đến nỗi phải thế chứ?"

Cô bất giác hướng về phía cửa phòng tắm đang đóng kín nhìn một cái, ngừng một lát, vẫn cái giọng ể oải: "không có gì, chỉ là mệt với lại buồn ngủ thôi". Đích thực là không có chuyện gì, chẳng qua chỉ là hai tiếng đồng hồ trước, Diệp Hạo Ninh ngồi ở một quán cà phê ở trong sân bay tiện thể ăn một chút đồ ăn, có vẻ như tâm trạng rất tốt, lúc này cô mới có cơ hội đề cập đến nghi vấn trong lòng: "Nói thật đi, có phải vé máy bay đến lúc đó anh mới mua đúng không?".

Anh đáp lại cô bằng một ánh mắt chẳng chứa đựng ý nghĩa gì, nhưng cô đã có thể đoán được câu trả lời, không nén được cô cau mày: "sao anh lại kỳ cục vậy chứ? Có biết lúc đó làm em giật mình không?"

Diệp Hạo Ninh vẫn không có chút gì phản ứng, trả lời cô nửa giả nửa thật: "Chính là vì anh muốn nhìn thấy bộ dạng ngẩn tò te của em đó, không được sao?" .

Rồi sau đó chẳng nói chẳng rằng lôi cô đi đến cửa hàng, mua toàn là những vật dụng và quần áo tắm giặt dùng chỉ một lần. Lúc bước ra khỏi cửa hàng lại đột nhiên hỏi: "Chai nước cạo râu lần trước anh để ở chỗ em, em chưa vứt đi đó chứ?" "Vứt rồi", cô trả lời một cách dửng dưng. "Vậy thì phải đi mua chai khác thôi", anh quay người định vào lại cửa hàng, không biết từ lúc nào một tay của anh đã vòng ôm eo cô và đồng thời xoay người lôi theo cả cô.

Cô lại chẳng phát hiện ra có gì lạ thường, cô chỉ cảm thấy rất mệt, cô đang mang đôi giày cao gót 5.6 phân, đôi chân như sắp rã ra rồi. Vậy là cô vội vàng nói: "Chưa vứt, chưa vứt đâu, mau về thôi".

Lúc đó cô thật sự không ý thức được mình đã nói sai điều gì, cho đến khi bước chân vào nhà, mắt nhìn Diệp Hạo Ninh ung dung bước vào phòng tắm, còn cô chỉ biết ngẩn ra và chẳng biết phải làm sao.

Cách sau cánh cửa kính đục mờ, có thể nghe thấy tiếng nước chảy đã ngừng lại, Tiểu Dĩnh cúi đầu than thở: "... Lần sau đi dạo phố tuyệt đối sẽ không mang giày cao gót nữa. Ôi, bây giờ hai cái chân này hình như không còn là của mình nữa rồi".

Hứa Nhất Tâm phì cười nói: "Có cần bổn cô nương giúp cậu mát sa không hả?" "Có chứ, vậy thì cậu mau đến đây đi, mình đợi cậu đấy!"

Vốn dĩ chỉ là câu nói đùa, ai ngờ lập tức lại nghe Hứa Nhất Tâm nói: "Hai phút nữa nhé, mình mới đến dưới nhà cậu nè."
Prev..1....36.37..38..39.40....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hắc Đình
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
» Đáng sợ nhất!
» Mưa, em và nhớ
» Con về nhà với mẹ nhé
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog