cho con, lựa từng món đồ một, tất cả đều là một màu xanh mà anh thích. Tôi hy vọng con tôi sẽ giống anh, đừng hậu đậu như mẹ của nó.
- Chị!
Tiếng gọi quen thuộc vang lên, tôi đưa mắt lên nhìn, là em gái của anh. Cô ấy nhìn rất lâu vào chiếc bụng bầu của tôi, nghẹn ngào hỏi:
- Cái thai... là con anh em?
Tôi từ rất lâu rồi, đã học được cách cư xử bình thản trước mọi việc xảy ra với mình. Chỉ mỉm cười gật đầu đưa tay đặt lên bụng.
- 6 tháng rồi, là con gái!
- Em không hề biết!
- Chị không nói với bất kỳ một ai.
- Chị ngay cả anh em mà cũng không nói?
- Có lẽ không cần! Vốn dĩ nhiều chuyện không nhất thiết cứ phải nói ra!
- Anh em ở trong viện 2 tháng nay rồi.
- Anh ấy bị làm sao?- Tôi sửng sốt.
- Bác sĩ nói anh ấy bị u não, phát hiện từ 4 tháng trước, đã phẫu thuật xong, nhưng anh ấy vẫn chưa tỉnh lại.
Tôi lặng đi, bàn tay đang lựa chiếc yếm rơi xuống đất. Chân tôi mềm nhũn như thể sẽ ngã xuống luôn lúc này. Bốn tháng trước là lúc anh nói lời chia tay với tôi. . .
Tôi khó khăn lắm mới mấp máy môi run rẩy mà nói:
- Có thể... có thể đưa chị đi gặp anh ấy không?
Anh nằm hôn mê trong phòng bệnh, trên người đầy những dây truyền, khuôn mặt gầy đến xanh xao, nhợt nhạt,. Tôi lấy bàn tay anh đặt lên bụng mình mà nói:
- Anh sắp được làm bố rồi! Là con gái! Chắc chắn sẽ rất xinh. Anh mau tỉnh lại đi! Để còn nhìn được lúc con gái mình sinh ra chứ?
Em gái anh đứng bên cạnh lấy từ trong túi áo ra một hộp quà rất đẹp, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi nói:
- Em tìm được trong ngăn kéo đầu giường anh trai, là anh ấy đã mua trước để tặng chị.
Trong chiếc hộp là một chiếc nhẫn có khắc tên tôi và anh, còn có một chiếc thiếp rất nhỏ có ghi: "Em yêu! Đồng ý làm vợ anh nhé!"
Nước mắt tôi lại một lần nữa, cứ ồn ào rơi xuống. Bàn tay tôi đan thật chặt lấy bàn tay anh.
Một tuần lặng lẽ trôi qua, anh vẫn chưa tỉnh lại. Một tuần ấy, tôi ngày nào cũng ở bên giường anh, gần như kiệt sức, gia đình anh khuyên tôi về nhà nghỉ nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi muốn khi anh tỉnh dậy, người đầu tiên anh nhìn thấy sẽ là tôi. Mỗi ngày, tôi đều nhắc lại cho anh những chuyện trước kia của chúng tôi, tôi sợ nếu anh ngủ lâu quá, sẽ quên mất những kỉ niệm của cả hai.
- Bốn tháng rồi anh chưa nhìn em, anh không nhớ em chút nào hết à? Bốn tháng rồi em chưa được nghe giọng nói của anh, em nhớ anh lắm... Anh mau dậy đi, em sẽ làm cơm sườn cho anh ăn, sẽ nghe lời anh, sẽ không bướng bỉnh cãi lại lời của anh nữa.
- Bình thường mỗi lần anh dạy Tiếng anh cho em. Em đều giấu anh mà lén giở xem phần đáp án. Mấy lần bị anh phát hiện, bị phạt học thuộc 100 từ mới. Anh thật dã man quá! Nhưng em nói cho anh biết, tiếng anh em bây giờ rất khá, còn được Sếp nhờ làm phiên dịch cho nữa. Anh mau dậy, so xem Tiếng anh của ai khá hơn nào.
- Kiểm tra thể dục chạy 100m tối đa là 20 giây. Nhưng lần nào em cũng chạy mất 21 giây. Anh bảo anh chạy trước em, em đuổi theo phía sau, như vậy có thể khiến em chạy nhanh hơn. Nhưng lần này anh chạy cách xa em quá. Em đuổi làm sao kịp anh đây?
- Những lần mình giận nhau, anh không muốn cãi nhau với em. Chúng mình quay lưng lại nhắn tin với nhau. Lần nào cũng là em xin lỗi trước. Tất cả đều là lỗi của em, nhưng tại sao anh chẳng bao giờ chịu nhường em lấy một lần?
- Anh nhớ giáng sinh năm trước, anh bảo sẽ qua trường đón em đi chơi không? Em đợi anh đúng hai tiếng đồng hồ dưới sân trường giữa thời tiết lạnh buốt. Gọi hàng bao nhiêu cuộc anh cũng không chịu nghe. Em vừa lạnh vừa sợ, người cứ run lên bần bật. Rất rất rất lâu sau, anh cuối cùng cũng đứng trước mặt em thở hổn hển: "Anh tới rồi!". Nhìn thấy anh, em chỉ biết khóc òa lên, cứ lấy túi xách nhằm vào người anh mà đánh: "Anh biết em đã đợi anh bao lâu không? Em gọi cho anh bao nhiêu cuộc, sao anh không thèm nghe lấy cuộc nào? Anh biết là em lo cho anh thế nào không? Em còn tưởng anh bị làm sao nữa. Tại sao anh lại không nghe lấy một cuộc? Em còn tưởng anh sẽ bỏ em một mình ở đây nữa". Anh ghì chặt xin lỗi em rối rít, còn em thì vẫn không ngừng khóc, anh vỗ vỗ lưng em mà bảo: "Con lợn ngốc này! Chẳng phải anh đã ở trước mặt em rồi sao?". Em bảo "Anh không biết em sợ lắm đâu! Em sợ, sợ một ngày anh không cần em nữa!". Anh còn nhớ anh nói gì không? Anh nói rằng: "Chỉ sợ em bỏ anh đi thôi, chứ anh sẽ không bao giờ rời xa em. " Anh còn nói lấy tim mình ra để đảm bảo nữa. . .
- Mỗi lần em nhớ anh, gọi điện thoại h
Prev..
1..
2..3......
Đến trang: