quốc tế, làm ăn với trùm khủng bố.
Cửu tử nhất sinh, đã sớm rèn luyện hắn trở nên kiên cường.
Nhưng trong đầu lại hiện ra hình ảnh vừa rồi, nhìn thấy người đàn ông khác ôm cô khiêu vũ, hắn lại thấy không thoải mái.
Gió lớn theo cửa xe thổi vào, hắn theo bản năng sờ vào ngực, nơi đó có chiếc nhẫn.
"Đêm nay hãng hàng không của UAE [1"> có máy bay đến, chúng ta sẽ ngồi chuyên cơ của họ trở về Nga." A Mạn nói với hắn, "Hành động của CIA lần này cũng thật lớn, máy bay của chúng ta không thể xin được giấy phép đáp xuống sân bay ở Philippines."
Trình Mục Dương vuốt cằm, không nói chuyện.
Năm trước, nước Mỹ bán vũ khí ra thế giới, khách hàng lớn nhất của họ chính là UAE.
Đáng tiếc, Trình Mục Dương cũng có quan hệ rất tốt với bọn họ.
Đôi khi nước Mỹ có ra giá vũ khí thế nào hắn cũng có thể dễ dàng ra giá thấp hơn, cho nên UAE rất thích hợp tác với hắn. Vì mối quan hệ tốt đẹp này mà UAE có thể giúp hắn vãi chuyện nhỏ, ví dụ như dưới sự khống chế sân bay của CIA, họ vẫn có thể an toàn mang hắn về nước.
Từ lúc ô tô tiến vào sân bay, mọi việc rất suôn sẻ, cuối cùng ba người đứng ở phía Bắc của sân bay. Nơi đó có một máy bay cỡ trung được đánh dấu hiệu của UAE rất bắt mắt. Khi Trình Mục Dương từ trên ô tô đi xuống, Catherine bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, vẻ mặt cô rất bình thản, chỉ là cách nói chuyện không được tốt lắm.
Trình Mục Dương đã bước lên bậc thang thứ nhất, theo bản năng dừng lại.
Hắn quay đầu, im lặng nhìn Catherine.
Catherine nói chuyện từ xưa đến giờ vẫn như vậy không có gì khác thường, nhưng hắn lại cảm giác được có vấn đề. Đây là trực giác luyện được sau những trận chiến sinh tử.
"Trình?" Catherine cắt đứt điện thoại, kỳ quái nhìn hắn, "Sao không đăng ký, đến giờ rồi."
"Là ai điện thoại?"
"Mark." Catherine nở nụ cười, "Chính là người đàn ông hồi nãy nhảy với em."
Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, không nói được một lời.
A Mạn từ trên ô tô nhảy xuống, nhìn hai người giằng cô ở thang, thấy kì lạ: "Hai người làm gì vậy?" Catherine nhún vai, "Không có gì, không biết anh ấy đang suy nghĩ cái gì..."
Điện thoại di động lại phát ra âm thanh.
Mặt Catherine hiện lên một tia kinh ngạc.
"Là ai điện thoại?"
Giọng Trình Mục Dương, mang theo một tia nóng bức truyền đến.
"Mark."
"Là ai điện thoại?" Hắn lại hỏi cô.
"Mark." catherine nhìn hắn, "Là Mark ——"
"Catherine." Trình Mục Dương đánh gãy lời cô, "Đưa máy cho tôi."
Mệnh lệnh trực tiếp, không cho phép kháng cự.
Trên máy bay có rất nhiều người đẹp nước Nga chào đón mọi người.
Bọn họ đều là người của công ty hàng không UAE phái tới để đón khách quý, mà thân phận vị khách quý này, đối với người Nga cũng không có gì xa lạ.
Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt của hắn, càng làm nổi bật ánh mắt kia. Hiện đại, cực đoan, nhưng luôn có phong độ, giờ khắc này, hắn chính là "vua chiến tranh" trong con mắt người Đông Âu.
Catherine không dám cãi lời hắn, lập tức đưa điện thoại.
Trình Mục Dương nghe bên tai.
Hắn nghe một giọng nói xa lạ: "Trình Mục Dương, thật vui khi có thể nói chuyện với anh."
"Xin chào."
"Tôi biết anh cùng với quan chức Moscow đang đuổi bắt bạn của tôi. Cho nên tôi nghĩ chúng ta cần gặp mặt nói chuyện một chút."
Trình Mục Dương nở nụ cười nhạt: "Được, đêm nay tôi sẽ đến Moscow."
Giọng nói xa lạ kia bật tiếng cười, ngắn gọn nói cho hắn biết, Nam Bắc đang ở bên cạnh. Trình Mục Dương không tin lời hắn, sự sắp xếp của hắn rất kín đáo, trừ khi có nội gian. Đột nhiên hắn quay đầu nhìn Catherine, cô ta đang trừng mắt nhìn hắn. Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị loại bỏ.
Cha của Catherine là người đứng đầu kế hoạch lần này, nên tuyệt đối không thể là cô ta.
Nhưng ai là nội gian không còn quan trọng.
Ngay lúc Mark nói ra cái tên Nam Bắc, hắn đã rất tức giận rồi, nhưng âm thanh vẫn bình tĩnh như trước: "Nói cho tôi biết địa điểm."
"Trang viên Khăn An Cư tộc, tôi sẽ chờ anh. Nhưng hi vọng anh đến một mình, anh phải biết, chỉ cần rời khỏi sân bay, anh không còn nhận được sự bảo vệ của UAE." Mark nói, "Chúng tôi không muốn giết quá nhiều người ở đây, mà tôi cũng tin rằng anh không hi vọng ban bè của mình chết."
Liên lạc bị cắt đứt, Trình Mục Dương ném điện thoại cho Catherine, cởi bỏ bộ đồ tây trên người: "Đưa súng đây, không cần đi theo tôi, tôi đi tìm Nam Bắc."
Prev..
1....
87.
88..89..90.
91.
...102..
Next Đến trang: