wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48374291
Visits Today: 368737
This Week: 2342187
This Month: 368737

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

là bọn họ đã đưa đến cho hắn những thuốc trị thương tốt nhất.

Vết thương của hắn được rửa qua sạch sẽ, sau đó cẩn thận bôi thuốc. Nam Bắc thấy người tộc Khăn An Cư đưa thuốc cho cô thì có chút xấu hổ, có phải vì biểu hiện của Trình Mục Dương với cô rất rõ ràng, bởi thế mới cho họ ngầm hiểu quan hệ của hai người?

Vết thương trên lưng trải qua nhiều lần kịch liệt chiến đấu, băng vải bị lệch đi, tốc độ hồi phục rất chậm. Hơn nữa khi chạy trốn trên con đường đầy cá mập, nước biển bắn vào không ít, khi nãy lại muốn cô trong bồn tắm, vết thương này chắc chắn sẽ để lại sẹo thôi.

Nam Bắc thay hắn cẩn thận dùng băng gạc quấn vào vết thương.

Tay cô từ sau lưng hắn chậm rãi vòng ra phía trước rồi lại vòng về sau lưng: "Vừa rồi bác sĩ khám cho anh có dặn không được để vết thương chạm nước hay không?"

Hắn thực bình thản gật đầu.

Cô bất đắc dĩ cười, giúp hắn mặc áo sơ mi, lúc này Nam Bắc vẫn mặc nội y cũ của mình.

Trình Mục Dương lấy một lễ phục từ trên giá đồ lại, kiên nhẫn giúp Nam Bắc mặc vào, thậm chí còn không cho phép cô nhúng tay.

Sau khi mang vòng cổ, hắn mới xoay gương mặt cô đối diện với tấm gương gắn trên tường, nói ra sự sắp xếp trong đêm nay: "Đêm nay ở yến tiệc, anh sẽ khiêu vũ với em điệu nhạc thứ nhất, sau đó sẽ có người dẫn em rời đi."

"Anh thì sao?"

"Anh cũng rời đi."

"Anh không cần lo lắng cho em." Nam Bắc nói, "Anh trai của em có quan hệ rất tốt với bọn họ. Cho nên, anh chỉ cần lo cho chính bản thân mình thôi."

Trình Mục Dương cao hơn cô rất nhiều.

Cô nhìn trong gương, thấy mình và hắn đối diện nhau, hai người lúc này trông thật đa sầu đa cảm.

Nam Bắc xoay người dùng bàn tay vỗ vào trái tim hắn, đánh vỡ không khí này: "Những ngày vừa rồi chúng ta trải qua rất nhiều nguy hiểm, em không mơ tưởng sống được một phút, một giây đã là rất quý giá. Cho nên đối với những chuyện trong quá khứ, em sẽ không để ý."

Hắn không hiểu vì sao bỗng nhiên cô lại nói như vậy.

"Ngoan ngoãn nói cho em biết." Nam Bắc chuyển giọng, cố ý nghiêm trọng, "Ngoài Catherine, anh còn có hồng nhan tri kỷ nào khác hay không? Hử?"

Lúc này, Trình Mục Dương mới giật mình.

Hắn có chút buồn cười.

Nam Bắc cười dài nhìn hắn: "Vấn đề đơn giản như vậy mà phải suy nghĩ lâu thế sao?"

Trình Mục Dương lấy từ trong túi quần ra một bình rượu. Bình rượu bạc trước kia đã để lại tại nơi ở của tổ chức vũ trang, cái bình trong tay hắn lúc này là một bình thủy tinh khéo léo, bên trong toàn rượu trong suốt.

Hắn uống một ngụm, cúi đầu, mớm lại cho cô chưa đến một nửa.

Nam Bắc nhíu mi nhưng rất ngoan ngoãn hé miệng.

May mắn hai người sẽ tách ra một thời gian, nếu không cô cũng sẽ bị hắn biến thành tửu quỷ.

"Vấn đề của em có liên quan đến một số bí mật." Hắn rời đi môi cô, thấp giọng nói: "Chờ đến khi chúng ta gặp lại, anh sẽ nói đáp án cho em biết."

Trước khi vũ hội chính thức bắt đầu, hai người từ căn phòng đi ra.

Không biết là chủ nhân hay Catherine chuẩn bị, dường như rất quen thuộc thói quen uống rượu của hắn, đã sắp xếp sẵn một người giúp việc bưng cái đĩa đựng lá bạc hà đứng chờ ngoài cửa, giúp hai người tẩy đi mùi rượu mạnh trong miệng. Cô làm bạn gái của Trình Mục Dương, luôn đi bên cạnh hắn, nhìn hắn được chủ nhân giới thiệu với mỗi vị khách quý.

Hai người không ngừng đi lại, nâng ly sâm panh, cạn liên tiếp và nói chuyện.

Tầm mắt của cô vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Trong ánh đèn đêm rực rỡ, cô tin tưởng, CIA cài ở đây không chỉ có một người, bọn họ như hổ đang rình mồi.

Trình Mục Dương thực thông minh.

CIA không thể bại lộ dưới ánh mặt trời (tức là CIA không thể hoạt động công khai), hắn không che dấu thân phận, thoải mái đi đi lại lại ngay giữa những người Philippines này. Không cho bọn họ cơ hội.

Ánh đèn dần tối xuống, Catherine khoát cánh tay của một người đàn ông trung niên tộc Khăn An Cư.

Cả hai tiến vào sàn nhảy.

Trình Mục Dương cũng nhẹ nhàng nắm thắt lưng của cô kéo vào sàn nhảy. Cách thức tiến vào rất bắt mắt, khiến ai cũng chú ý. Ánh đèn mơ hồ chiếu qua khuôn mặt của hắn lộ ra một nụ cười nhạt. Nam Bắc đặt một tay trên tay Trình Mục Dương, phối hợp theo bước chân của hắn.

Cô bỗng nhớ tới một đêm đó trong quán bar trên du thuyền, không có ai, hai người nhảy từ khuya đến bình minh.

Khi đó cô và Trình Mục Dương không có điều gì phải kiêng kỵ, thân thiết đến
Prev..1....83.84..85..86.87....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Có phải mùa thu giấu em đi
» Mưa, em và nhớ
» Người đội mũ rộng vành
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0031/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog