wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47864968
Visits Today: 348500
This Week: 1832864
This Month: 13680316

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ở Thượng Hải lấy một cô gái ngoại quốc. Cô xem a, ánh mắt của Trình Trình rất xinh đẹp. Trước đây nó có làn da rất trắng, tóc đen mềm mại xoắn đến dưới tai, trông rất giống búp bê Tây Dương."

Búp bê Tây Dương?

Nam Bắc nhịn không được cười rộ lên.

"Xem, xem, cô gái nhỏ, cười lên vẫn là đẹp nhất." Bà lão mặc áo đen vỗ vỗ lưng cô: "Cô khi không cười nhìn cũng rất đẹp, nhưng đáng tiếc ánh mắt lại dương lên, có chút dọa người. Còn cười thế này rất đẹp, giống như......"

"Búp bê Trung Quốc phải không?" Nam Bắc học hỏi cách nói của hai người mà đùa.

Hai bà lão đồng thời vuốt cằm: "Đúng, đúng, thật là giống."

Cô buồn cười.

Một người là thành viên Nam gia, gia tộc nổi tiếng với các truyền thuyết đẫm máu tại biên giới phía Nam của Trung Quốc, một người có khả năng thừa kế Trình gia, gia tộc nắm giữ đường biên giới Trung-Nga. Cô và hắn trong mắt hai bà lão này chỉ là hai con búp bê tinh xảo.

Cô cùng hai bà lão nói chuyện vui vẻ trong chốc lát thì thiếu niên đi cùng Trình Mục Dương như hình với bóng tiến vào, vẫy tay ra hiệu. Bà lão mặc áo trắng tươi cười đứng dậy nói: "Trình Trình cho người đến đón cô."

Nam Bắc đứng lên, thiếu niên lại ra hiệu, bà lão lập tức hiểu ý đưa Nam Bắc vào phòng thay quần áo, chính là áo ngắn cùng quần đùi. Nam Bắc theo hắn ra xe, định hỏi điều gì. Thiếu niên trực tiếp nhe răng cười cười chỉ vào miệng mình lắc đầu.

Cô đã hiểu ý tứ của hắn.

Căn nhà này vốn nằm đối diện hồ nước, xe theo đường hồ mà chạy, khung cảnh xung quanh rất lãng mạn. Xe dừng lại nơi cuối con đường, ở đây chỉ có một chiếc ca nô cùng vài người ngồi bên trên nói chuyện phiếm.

Trình Mục Dương cũng ngồi trên đó, đầu đội mũ đánh cá mang kính râm, trong tay phải cầm một vật rất quen mắt, chính là bình rượu nhỏ màu bạc. Mặt trời chói chang không lưu tình mà chiếu lên người càng làm nổi bật làn da trắng của hắn. Khi nghe tiếng xe đến, hắn tháo kính râm nhìn về phía cô.

Nam Bắc đến gần, mọi người bỗng nhiên đều đứng lên.

Chỉ có hắn vẫn ngồi như cũ, dựa lưng vào lan can, tiếp tục nhìn cô: "Tôi nhớ trước kia cô đã nói có thể lặn xuống nước?"

"Có học qua một ít." Nam Bắc bình tĩnh nhìn mặt hồ yên lặng, có chút ngạc nhiên: "Anh muốn lặn ở nơi này?"

Mọi người yêu thích lặn nước đều biết, hòn đảo này được hoan nghênh là vì nước ở đây chiết xạ ánh sáng vô cùng tốt, san hô hay hải ngư ở dưới đáy đều có thể nhìn thấy, thậm chí có thể nhìn thấy những sinh vật biển trong suốt. Trừ những người khảo cổ, người khác lặn xuống đáy hồ làm gì? Cô xem mặt hồ xa xa, tầm nhìn rất kém.

Nhiều nhất lặn sâu được năm thước thì đã không còn ánh sáng nữa.

Tuy mặt trời chói chang thế này nhưng không chừng dưới đó lạnh đến thấu xương.

"Tôi muốn dẫn cô đi xem một vài cảnh đẹp." Hắn không phủ nhận nói: "Có thể là cảnh trước đây cô chưa từng thấy."

Hắn nói xong, đứng lên, bắt đầu mặc thiết bị lặn chuyên nghiệp.

Tất cả mọi người cười nhìn Nam Bắc.

Vừa rồi cô mới nói mình có thể lặn xuống nước, không thể từ chối ý tốt của Trình Mục Dương như vậy, Nam Bắc đi qua bên cạnh hắn mặc thiết bị lặn, cô không quên hỏi: "Nơi này nước sâu không? Có cần phải mặc đồ kháng áp (thiết bị chống lại áp lực nước khi lặn) khi lặn xuống không? Nên giữ ấm chứ?"

Hỏi xong cô liền cảm thấy trán lạnh lẽo.

Trình Mục Dương lấy bình rượu nhỏ gõ nhẹ lên đầu cô: "Cục cưng thật nhiều vấn đề, trước kia khi đi học sao không thấy cô hỏi nhiều như vậy?" Nói xong đem bình rượu đến trước miệng cô: "Cô có thể uống một ít lấy can đảm."

Cô hiểu rất rõ hàm lượng cồn của rượu trong bình, xem như không nghe nói: "Quên đi."

***

Chú thích:

[1">: Bến Thượng là loạt phim truyền hình được đài TVB Hồng Kông phát sóng đầu thập niên 1980. Đây được coi là tác phẩm truyền hình kinh điển của đài TVB về đề tài xã hội đen và là bộ phim đưa Châu Nhuận Phát lên vị trí ngôi sao của truyền hình, và sau đó là điện ảnh Hồng Kông. Bài hát chủ đề của phim, Bến Thương Hải (do nữ ca sĩ Diệp Lệ Nghi trình bày) cũng được coi là một bài hát xuất sắc của dòng Cantopop.

Bộ phim lấy bối cảnh Thượng Hải thời Trung Hoa Dân Quốc trước Thế chiến thứ hai với câu chuyện về các mối quan hệ ân oán, bạn thù của Hứa Văn Cường và Đinh Lực trong thế giới xã hội đen. Bến Thượng Hải cũng đề cập đến mối tình tay ba đau khổ giữa ba người Hứa Văn Cường – Đinh Lực và Phùng Trình Trình. Phùng
Prev..1....6.7..8..9.10....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hãy nhìn một em nhỏ
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Lời nguyền Ebola
» Vương quốc trên gác xép
»
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem


Insane