Old school Easter eggs.
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên - Vạn sự bình yên - Hạnh phúc vô biên - Vui vẻ triền miên - Kiếm được nhiều tiền - Sung sướng như tiên - Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua - Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà - Vài lời cung chúc tân niên mới - Vạn sự an khang vạn sự lành.
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47621080
Visits Today: 104612
This Week: 1588976
This Month: 13436428

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

khỏi liên quan. Nói cho cùng, đây là một quốc gia đen tối.

"Trình gia vì chuyện này đã có một trận rung chuyển lớn. Sau đó Trình Mục Dương xuất hiện."

"Sau đó thế nào?"

"Không có sau đó." Thẩm Gia Minh cười cười, chuyển đề tài, "Anh nhớ rõ sau khi từ Bỉ trở về em chưa đến biên giới lần nào. Hàng năm đều ở tại Vân Nam, em không thấy nhàm chán sao?"

Cô lắc đầu: "Cũng không hẳn là nhàm chán. Nếu anh có cơ hội đi Vân Nam, em sẽ dẫn anh đi xem phim trường 3D có cảnh bắn nhau."

Thẩm Gia Minh nghiêm nghị nhìn cô: "Anh không đi, anh sợ nhất chính là anh trai Nam Hoài của em."

Nam Bắc quăng cho anh một ánh mắt xem thường.

Vài ngày sau đó, Trình Mục Dương không xuất hiện lại.

Ngay khi cô nghĩ đến sẽ không gặp lại hắn nữa thì ông Thẩm bỗng nhiên báo cô biết hành trình có thay đổi, phải theo đường biển trở về Đài Châu. Câu nói của ông có hàm ý khác, không rõ ràng, chỉ muốn cô đi trước, ông sẽ ở Đài Châu chờ nghi thức quyên tặng của Thẩm gia kết thúc, sẽ một người bạn đi với cô.

Theo trực giác cô đoán được, người bạn kia có lẽ là Trình Mục Dương.

Trời tối, cô mang theo hành lí đứng trước của lớn chờ người đến đón.

Mưa quá lớn, dù Nam Bắc đã đứng dưới cửa tránh mưa nhưng vẫn bị ướt. Khu vực này nhà dân rất ít, xung quanh không có ai đi lại, càng không có xe cộ gì.

Chỉ có tiếng mưa rơi.

Khoảng mười phút sau có một chiếc xe màu trắng chiếu đèn về phía cô.

Tiếp theo một đoàn xe Mercedes S600 Pullman Guard [2"> nối đuôi nhau chạy qua trước mặt, màu sắc xe hoàn toàn giống nhau, duy chỉ có biển số là khác. Ban đầu cô còn có hứng thú đếm số xe, về sau đếm không nổi là có mấy chiếc. Cuối cùng có một chiếc rời khỏi đoàn xe tiến tới dừng ở bậc thang trước mặt cô.

Người ngồi ở ghế lái phụ chạy xuống mở dù.

Nam Bắc mang hành lí giao cho người kia, che dù đi hai ba bước liền tiến vào xe.

Trình Mục Dương đang ngồi trong xe nhìn cô.

Hắn mặc bộ quần áo đơn giản, áo trắng quần đen. Gương mặt phản chiếu ánh đèn màu vàng trở nên xinh đẹp vạn phần, đôi mắt thâm sâu nhìn cô.

Câu đầu tiên của cô lại là: "Không có dép lê sao?"

Trình Mục Dương mở kính cách âm, người ngồi phía trước liền đưa một đôi dép lê màu trắng.

"Cám ơn." Nam Bắc cúi đầu cởi đôi giày ướt sũng rồi mang dép vào, cảm thấy rất thoải mái. Lúc này mới nhìn lên, thấy hắn vẫn như cũ nhìn cô, hai người cứ vậy mà nhìn nhau.

Ba bốn giây sau, cô bỗng nhiên cười rộ lên.

Lúc này mới thật sự là bạn cũ gặp lại nhau.

"Mưa rất lớn sao?" Hắn hỏi cô, thanh âm có chút thấp.

"Vâng."

"Đi đến nơi ở đêm nay cần năm, sáu giờ." Hắn nói, "Đường hơi xa, ngồi ô tô sẽ không thoải mái, cô nên chuẩn bị sẵn sàng."

"Đi nơi nào?" Cô xuyên qua kính nhìn về đoàn xe phía sau, "Anh mang theo mấy chiếc xe vậy?"

"Hồ Vạn Đảo [3">. Lần này có khoảng bốn mươi xe."

Bốn mươi chiếc?

Cô cười thán: "Đông như vậy đi trên đường, không kẹt xe sao?"

Đi xa nhưng chuẩn bị cẩn thận đến mức này thì lần đầu tiên cô thấy.

"Sẽ không kẹt xe." Hắn vẫn nghiêng thân mình, khoát một tay lên chỗ vịn của ghế, tay kia đặt trên đầu gối. "Khoảng cách mỗi chiếc xe là năm mươi thước, sẽ không đi quá gần nhau."

Khoảng cách thực thích hợp, cho dù có xe bị tấn công cũng không liên lụy đến xe còn lại.

"Nếu có người biết được anh ngồi trên chiếc xe nào thì sao?"

Hắn nở nụ cười nhạt: "Cứ cách mười phút chiếc xe cuối cùng sẽ tăng tốc chạy lên đầu."

Cô suy nghĩ cẩn thận lời hắn nói.

Bốn mươi chiếc xe hoàn toàn giống nhau, giữ khoảng cách không xa không gần. Cứ mười phút lại đổi vị trí một lần, chỉ sợ ngay cả tài xế cũng không biết rốt cuộc xe mình là thứ mấy.

Khả năng có người biết Trình Mục Dương ngồi trên chiếc xe nào không phải là bằng không sao?

Cô nhớ rõ đây là chiếc Mercedes S600Pullman Guard chống đạn, đạt được tiểu chuẩn VR7 (một tiêu chuẩn về xe chống đạn), cực kì an toàn. Nếu dùng đạn đạo M51 (một loại tên lửa đạn đạo do Pháp sản xuất, được xem là có sức công phá lớn nhất hiện nay) tấn công thì cũng không có thiệt hại nào.

Nhưng mà dù sao nơi này vẫn trong địa phận Trung Quốc, xem như an toàn.

Trình Mục Dương thấy cô không đặt câu hỏi nữa thì dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Người này từ vài năm trước đã ra vào thường xuyên nơi ở của cô ở kí túc xá, cùng học tại thư viện, từ xa lạ trở nên quen thuộc, cho nên hiểu biết
Prev..1....3.4..5..6.7....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Tình mong manh
» Gió lạnh gò hoang
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
» Mùa đông lạnh lắm ba ơi!
» Gió lạnh gò hoang
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem