wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho trọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho tròn an khang. Chúc năm mới bình an. Cả nhà đều sung túc.
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49396822
Visits Today: 399061
This Week: 3364718
This Month: 1391268

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

gốc rễ vững chắc.

Việc này cũng giống như những năm tồn tại của Mafia, một gia tộc dù mạnh đến cỡ nào cũng không thể thao túng tiêu diệt các gia tộc còn lại.

Mà ý nghĩa quan trọng nhất chính là, bốn gia tộc của họ là một cộng đồng cùng chung lợi ích.

Không cần vì một gia tộc khác mà xích mích lẫn nhau.

"Tốt lắm." Chu Sinh nở nụ cười nhấp một ngụm trà: "Cho dù các người muốn tặng, người khác cũng không dám nhận. Chỉ một sòng bạc ở Tam Giác Vàng đủ để khiến Ngô gia bị tiêu diệt, ai còn dám động đến các mối làm ăn ở biên giới?"

Nói xong thì im lặng.

Chuyện "Ngô gia biến mất", Chu Sinh biết nhưng sẽ không nhúng tay.

Toàn bộ ván bài chỉ có 3 trận.

Cô đem những quân cờ trắng thu dọn, đi đến nhìn khán đài thì thấy Tiểu Phong, tất nhiên là có dáng vẻ người mới chơi, mà đối diện hắn đều là những gương mặt thuần thục. Trình Mục Dương ngồi phía sau thấy vẻ nghi hoặc của cô liền nói: "Anh có chút mệt mỏi, để Tiểu Phong ngồi thay một lát."

Nam Bắc nghe được không biết nên khóc hay cười: "Hắn thoạt nhìn, chỉ sợ ngay cả đánh bài cũng không biết."

"Hắn từ nhỏ đã lớn lên ở Nga, làm sao có thể không biết đánh bài." Trình Mục Dương cười một cái, nhìn Tiểu Phong lúc này đang mất phương hướng, cảm thấy rất thú vị, "Anh muốn để hắn thử một chút, ba trận thắng hai, ván này thua cũng còn cơ hội."

Giọng nói thoải mái, giống như đang thảo luận đêm nay nên ăn cái gì.

Cô xoay người: "Em nghe nói tối qua anh cũng không thắng. Ván bài này chỉ có ba ngày, nếu đêm nay anh lại thua, như vậy không có cơ hội nữa sao." Cô không thể hiểu hắn đang nghĩ gì, "Nếu thua, anh sẽ làm sao?"

"Em muốn biết?" Hắn trầm mặc một lát, bỗng nhiên đè thấp thanh âm nói, "Chúng ta đánh cuộc, nếu em thắng anh sẽ nói cho em biết đáp án. Nếu em thua...Phải học một câu tiếng Nga theo anh."

"Lại đây?"

Hắn cười: "Đoán xem, trận này là ai thắng?"

Nam Bắc nhìn dáng vẻ tự tin của hắn, xoay người nhìn dưới lầu, có bốn người đang ngồi. Cô biết Thẩm Gia Minh rất am hiểu về bài bạc, vốn định nói Thẩm Gia Minh thắng, nhưng nghĩ một lát lại tùy tiện chỉ một người khác.

Kết quả không cần nói cũng biết.

Là Thẩm Gia Minh thắng.

Trình Mục Dương từ chiếc ghế dựa đứng thẳng lên, đi đến phía sau Nam Bắc, hai tay chống hai bên người cô: "Cố ý để anh thắng?"

Thật sự là thành công.

Nam Bắc từ chối cho ý kiến, câu nói hắn dạy cô lần này rất ngắn gọn. Cô nghe qua hai lần đã nhớ kỹ. Không đợi cô hỏi ý nghĩa, Trình Mục Dương đã giải thích: "Là 'Em nguyện ý', nhớ kỹ nó, về sau nhất định em sẽ dùng đến."

Em nguyện ý.

Trường hợp sử dụng câu nói này cũng không nhiều.

Những câu nói của hắn luôn làm cô mềm lòng.

Nam Bắc cười, không tiếng động nhắc nhở hắn: "Đến lượt anh, trận cuối cùng."

Trình Mục Dương đặt cằm lên đỉnh đầu cô: "Bỏ đi, chúng ta trở về phòng."

"Tốt, vậy đi thôi."

"Được, đi bây giờ."

Hắn đưa hai tay ra hiệu bỏ cuộc.

Nam Bắc nhịn không được cười, liếc hắn một cái: "Anh có biết trong bài bạc có một câu nói." Cô vươn tay, giúp hắn chỉnh lại cổ áo sơmi, ngón tay dừng lại trên xương quai xanh của hắn, nơi đó vẫn còn một dấu răng, "Trong ván bài sinh tử, một đêm có thể khiến anh mất cả một toàn thành. Thẩm Gia Minh từ nhỏ đã rất thích trò này, làm không tốt, anh sẽ thảm bại dưới tay anh ấy."

Cô đang lo lắng có nên cài lại nút áo ở cổ không, Trình Mục Dương đã dùng tay vỗ vào trán cô: "Phép khích tướng này đối với anh rất có hiệu quả." Hắn bảo cô cùng mình xuống lầu, đứng ở nơi gần nhất xem cuộc chiến.

Nam Bắc không cự tuyệt, dù sao hôm nay cô đến đây cũng chỉ là muốn xem dáng vẻ trên chiếu bạc của hắn.

Hai người xuống lầu, cô ngồi ở vị trí gần chiếu bạc nhất, nhìn Trình Mục Dương ngồi vào bàn.

Hắn đi đến chiếu bạc, không biết nói cái gì, Thẩm Gia Minh liền phất tay với nhà cái, người đó hơi khom người rồi rời đi.

Chẳng lẽ bốn người sẽ thay phiên nhau làm nhà cái?

Cô thấy được bọn họ đang chơi bài điểm 32 quân [3">. Mỗi người sẽ có bốn quân bài trong tay, sau đó tự do lựa chọn hai quân bài nữa, cùng nhà cái so điểm. Hai cơ hội, phải thắng cả hai mới tình là thắng.

Rất đơn giản, nhưng cũng không đơn giản.

Mấu chốt là phải biết phối hợp bài thế nào.

Hiển nhiên, Trình Mục Dương rất tinh thông bài này. Chỉ có nhà cái mới có thể ném xúc xắc, theo trình tự phân phát bài cho người chơi.
Prev..1....40.41..42..43.44....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hạnh phúc cách mình bao xa?
» Dạ cổ
» Legging trên sofa
» Luôn luôn thay đổi
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0016/s
Thanks to Xtgem


Polly po-cket