Lamborghini Huracán LP 610-4 t
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47864967
Visits Today: 348499
This Week: 1832863
This Month: 13680315

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

thể làm động tác đơn giản này thì không nói lời nào, nhắm hai mắt lại.

Bác sĩ già kia mở to đôi mắt mù, xác định phương hướng của cô, nhắc nhở cô phải chú ý những gì khi ăn uống, phải hoạt động thế nào, dưỡng thai ra sao.

Nói rất nghiêm túc, dường như không biết cô đang bị trói.

Đỗ sợ bất kì kẻ nào cũng có thể tiết lộ tung tích của hắn, sau khi xong việc cũng nhốt bác sĩ trong một căn phòng, hứa hẹn sau khi hắn rời đi thì sẽ thả bác sĩ ra, hơn nữa sẽ trả tiền công thật cao. Đối với Nam Bắc đang bị trói, hắn chỉ nói thần kinh cô có vấn đề quan trọng, sợ cô làm hại chính mình cùng đứa bé.

"Nước Mỹ bán cho UAE hơn 400 bom siêu phá boongke [3">." Đỗ xem tin tức quốc tế trên tivi, "Rất nhanh sẽ vượt qua Moscow về số lượng vũ khí bán ra." Hắn kiêu ngạo nói, "Rất nhanh."

Nam Bắc không nói được lời nào.

Cô biết, người này đang trong trạng thái điên cuồng.

Mà cô chỉ muốn bảo vệ đứa con của Trình Mục Dương.

Nghĩ đến cái tên này, lòng của cô lại hung hăng đau đớn, thân mình cuộc lại.

Bác sĩ bắt mạch của Nam Bắc, phát hiện sự bất thường gì đó của cô, tay dừng lại rồi nói với Đỗ: "Cô ấy đã bị trói lâu lắm rồi, cần mát xa tay chân, nếu không..." Đỗ vẫy tay đánh gãy lời nói của bác sĩ, bảo cô bé Philippines còng cổ tay phải của Nam Bắc vào đầu giường rồi mới tháo vải trói tay chân cho cô.

Hắn luôn nắm khẩu súng trong tay, như là một bộ phận của cơ thể.

Bác sĩ nắm một bàn tay của cô, chậm rãi mat xa, giúp cô khơi thông huyết mạch.

Cô bị trói chặt hơn mười ngày, ngay cả đi toilet hai chân cũng bị trói, bị súng chỉa vào trán. Đây là lần đầu tiên hai chân được tự do, lại được bác sĩ mát xa nên chân trái dần dần có thể hoạt động được.

Sau đó là chân phải, tay trái.

Cô nhắm mắt, cảm giác được máu trong cơ thể đã bắt đầu chảy thông suốt.

Chỉ có tay phải vẫn bị khóa ở đầu giường.

Đỗ đang xem tin tức trên tivi: "Mỹ hợp tác cùng UAE trong các lĩnh vực lọc dầu, quân sự, hàng không, cùng du lịch. Tất cả đang trong tiến trình đàm phán." Đỗ bỗng nhiên tắt tivi, có chút cáu gắt vỗ cái bàn: "Tốt hơn chưa?"

"Thêm một chút nữa." Bác sĩ nói.

Nam Bắc bỗng nhiên rên rỉ, như là bị đau chỗ nào đó.

Đỗ nhìn cô.

Thân thể cô bỗng nhiên co rút, tay trái nắm chặt đùi phải, bởi vì bị bịt miệng mà không thể nói được gì, nhìn vào có thể thấy cô rất thống khổ. Đỗ vốn phiền chán trong lòng thấy cô như vậy thì khẩn trương đứng lên đi qua: "Sao lại như vậy? Cô ấy có vấn đề gì không? Có thể sanh non hay không?"

Hắn liên tục hỏi bác sĩ mấy vấn đề.

Nói chưa dứt thì cảm thấy da đầu phát đau, Nam Bắc nắm mạnh tóc Đỗ kéo đầu hắn đập vào đầu gối của cô. Nháy mắt đau đớn ập đến, hắn muốn lui về sau thì bị bác sĩ ôm mạnh thắt lưng.

Tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh.

Nam Bắc dùng hai đùi kẹp cổ hắn, sau đó hướng đầu hắn đập vào tường. Sau một âm thanh va đập lớn, Nam Bắc nhanh chóng đoạt được súng, chỉa vào tháo dương của Đỗ.

Trận đấu ngắn gọn kia đã dọa cô bé trong phòng.

Cô bé thấy ông chủ của mình bị bắt thì xoay người bỏ chạy, ra khỏi cửa lại bị cảnh tượng bên ngoài làm cho sợ hãi. Có bốn năm khẩu súng nhắm thẳng vào trán cô bé.

Dưới ngọn đèn đỏ sậm, một người đàn ông cao lớn hạ thắt lưng cúi xuống.

"Sợ sao?" Hắn dùng ngôn ngữ Philippines, không mang theo bất cứ tình cảm nào, lạnh lùng hỏi cô bé.

Cô bé ngay cả lắc đầu cũng không dám. Người này, so với cảnh tượng lúc nãy còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.

Ánh mắt màu đen, gần như không có một chút ánh sáng.

Đây là một đôi mắt dày đặc sát khí.

Nam Bắc không ngừng thở dốc, nhìn thấy người ở cửa thì ngực đau đớn. Hơn mười ngày bị trói, hơn nữa lại bệnh nặng mới khỏi, còn có việc của Trình Mục Dương, còn có đứa bé, cô đã hoàn toàn sức cùng lực kiệt.

Trước khi bác sĩ kia ám chỉ cô, cô cũng không biết mình có cơ hội thoát thân như vậy.

Người đàn ông kia đi về phía cô, Nam Bắc đã bắt đầu lấy lại được sức lực, vươn một bàn tay ra. Người đàn ông nhanh chóng cầm chặt tay cô, sau đó lấy chìa khóa trên người Đỗ mở còng tay cho Nam Bắc.

Nam Hoài không đành lòng nhìn dáng vẻ hiện nay của cô, thấp giọng nói: "Anh canh giữ bên ngoài hơn mười ngày, sợ làm bị thương đến em nên không dám cứng rắn tiến vào."

Cô lại giống như trước đây, vùi vào lòng hắn, không rên một tiếng.

Không khóc cũng không động.

Nam
Prev..1....98.99..100..101..102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Có phải mùa thu giấu em đi
» Cài thêm niềm vui
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
» Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khóc
» Ảnh Girl Xinh Riyo Babie
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem