ruột được hai ngày một đêm thì Tiểu Dĩnh cũng Diệp Hạo Ninh quay về thành phó C. Công ty của cô đã gia nhập vào thị trường trong nước nhiều năm, cũng đã sớm "nhập gia tùy tục", vì thế lễ quốc khánh nhân viên được nghri cả thảy 7 ngày.
Ngày thường chỉ hận là thời gian nghỉ ngơi không đủ, nhưng khi được nghỉ ngơi, lại trọn cả tuần lễ, lại khiến cho người ta chảng biết thế nào mà lần được
Tiểu Dĩnh đang trong trạng thái nàu, suốt ngày ngoài những lúc lướt web xem tivi, ăn cơm ngủ nghỉ, thì cũng không tìm được đâu ra việc để làm. Có lần máu lên muốn đi dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, kết quả là không chạm vào được nửa hạt bụi.
Xem ra người giúp việc theo giờ Diệp Hạo Ninh mời về quả thật chuyên nghiệp, lại quét dọn nhà cửa sạch sẽ không chút bụi bặm gì
Cô thuận miệng đề cập đến, không khỏi khen ngợi nói :'Rốt cuộc anh kiếm đâu ra người giúp việc tay chân nhanh nhẹn như dì thế hả? vả lại động tác vừa nhanh nhẹn lại nhanh chóng. Mấy buổi sáng nay, ngay cả dì vào nhà lúc nào, ròi đi lúc nào em cũng chẳng rõ nữa là"
Diệp Hạo Ninh vừa tắm xong đang xem tivi, thần sắc bình thản nói :"Trương Bân giới cho đấy, muốn thuê người đương nhiên phải tìm người tốt nhất rồi"
Đúng vật, đây chính là phong cách nhất quán của anh. Cô không nói gì cả, chỉ đứng dậy đi ép nước trái cây, đi đến gần cửa nhà bếp mới hỏi thêm vài câu :"Anh có muốn uống không?"
Diệp Hạo Ninh nằm ườn trên ghế sofa liếc nhìn cô, lắc lắc đầu
Kỳ thực mấy ngày gần đây đối thoại của hai người bọn họ giảm dần, so với trước lễ quốc khánh lại còn ít hơn đến đáng thương, vẫn thường chỉ nói dăm ba câu. E là điều duy nhất còn hợp ý ăn rơ còn sót lại chính là những lúc Diệp mẫu gọi điện thoại kêu hai người họ sang dùng cơm, cô và anh đều nhất trí khước từ, cũng chẳng qua là không muốn để lộ ra hai gương mặt xấu xí trước mặt hai bậc trường bối mà thôi
Lúc mang nước ép trái cây từ tỏng bếp ra, Tiểu Dĩnh dường như đột ngột nhớ ra hỏ :"Khoa tim tốt nhất trong thành phố này là bệnh viện trung ương số 1 phải không?"
Diệp Hạo Ninh nheo nửa mắt nhìn, dường như là sắp ngủ rồi, nhưng vẫn trả lời cô :"Đúng thế"
"Vậy anh có quen biếtg người có địa vị thuộc phạm vi này không? Gần như nghe nói người thực hiện khoa phẫu thuật tim mạch giỏi nhất là giáo sư trẻ tuổi Dương phải không? Hình như là Dương Tư Sơn"
Diệp Hạo Ninh mở mắt nhìn cô :"Sao em lại nghĩ rằng anh có quen biết với người này? Anh cũng chẳng mắc bệnh tim" thấy đối phương bỗng chốc tắt đài, anh mới quan tâm nói :"nếu như em nói đến vị giáo sư Dương khoa 2 bệnh viện trung ương số 1 thì anh chưa liên lạc qua với người đó, nhưng mà, ngeh nói vị thấy giáo của anh ta là Tăng Viện Sĩ, mà người này thì anh có quen đấy"
Tiểu Dĩnh không khỏi ánh lên niềm vui, chỉ nghe thấy anh hỏi vặn lại :"Em lại muốn làm gì đấy?"
Cô nói :"Có thể giới thiệu cho em không?"
"Em còn chưa có trả lời câu hỏi của anh?"
Cô hết cách, đành phải suy nghĩ rồi nói :"Là cha một người bạn em, gần đây ông ấy phải làm một ca phẫu thuật cầu chủ vành, tuần sau phải chuyển sang bệnh viện trung ương số một rồi. Anh có thể là người trung gian, giới thiệu vị giáo sư Dương đó cho em quen không?'
"Giới thiệu cho em thì có ích gì chứ?" Diệp Hạo Ninh khẽ cười :"E là ngay cả phẫu thuật bắc cầu chủ vành là gì em còn chưa biết nữa. Thế này đi, hai ngày nữa anh sẽ liên lạc, nếu em à người bạn đó thấy tiện, đến lúc đó gọi anh ta cùng ra ngoài gặp mặt, bệnh tình của bệnh nhân và chi tiết cuộc phẫu thuật, chỉ có người nhà bệnh nhân và chính bác sĩ cùng nhau thảo luận mới tốt"
*Phẫu thuật bắc cầu chủ vành được gợiý thực hiện ở những nhóm bệnh nhân lựa chọn bị hẹp và tác nghẽn đáng kể các động mạch của tim (Bệnh mạch vành)
Thế là ngày thứ hai Tiểu Dĩnh liền gọi điện thoại cho Trần Dệu, nói rõ tình hình, nào ngờ đầu dây bên kia điện thoại không có hồi âm
Cô bất giác lo lăng :" Lẽ nào bệnh tình bác Trần có biến chuyển gì?"
"không phải đâu", Trần Diệu cuối cùng đã chịu lên tiếng, chỉ ngừng một lát mới thấp giọng gọi tên cô:"Tiểu Dĩnh... anh ấy có biết không?"
Hoi không đầu không đuôi như vậy cô không hiểu :"Ai?"
"Chồng em. Anh ta có biết em giúp bố anh tìm bác sĩ phẫu thuật không?"
Tiểu Dĩnh đột ngột yên tĩnh lại, sau một hồi nhẹ giọng nói :"Em nói anh ấy anh là bạn em"
"thế ư" nỗi khổ tâm trong lòng Trần Diệu lập tức tan biến, anh liền mỉm cười :"Được. Anh biết làm thế nào rồi. Em cảm ơn anh ấy giùm anh
Prev..
1....
86.
87..88..89.
90.
...97..
Next Đến trang: