80s toys - Atari. I still have
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50827922
Visits Today: 70537
This Week: 1329683
This Month: 2822368

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

hơi. Anh không có ám chỉ em béo........." trông thấy bàn tay buông nhẹ nhũn ra trở lại, mới lại nói :"Anh chỉ nói rõ thôi!......"

Cô ngẩn người, không khỏi thẹn quá hóa giận, vừa định hạ tay xuống cấu lần nữa, kết quả là cửa thang máy mở ra, từ ngoài bước vào là cặp vợ chồng dưới lầu, bởi lẽ từng chào hỏi Tiểu Dĩnh đôi lần, thế nên lúc này bà vợ rất thân thiện gật đầu với cô, cởi mở hỏi :"Đi dạo phố cùng bạn trai đấy à?"

Kỳ thực, ở đây không nhiều người biết cô đã có chồng, chứ không thì lần trước các đồng nghiệp trong công ty cũng đã không trợn tròn mắt há hốc mồm rồi.

Cô còn chưa kịp trả lời, kết quả là Diệp Hạo Ninh đnwsg bên cạnh ho nhẹ một tiếng :"Thưa dì, cháu là chồng của Tiểu Dĩnh". Sau đó nở nụ cười ấm áp lễ phép với đối phương đang có phần kinh ngạc.

Mãi đến khi ra khỏi thang máy bốn phái không có người, anh mới siết chặt vòng tay quanh eo cô, nói giọng châm biếm :"Anh giống hệt tình nhân lén lút dưới lầu của em, em không là minh tinh màn bạc thật uổng phí, cuộc sống đừi tư che giấu giỏi thật"

"Thế anh muốn em làm thế nào? Chẳng lẽ gặp ai cũng bảo tôi có chồng rồi nhá!" cô quay lại vẻ mặt dương dương tự đắc nói :"Với cả, tướng mạo với tuổi tác khí chất trẻ trung nhí nhảnh cũng chẳng phải lỗi của em"

Diệp Hạo Ninh mỉn cười, mở khóa xe, tự tay mở cửa xe bên ghế lái xe, rồi nói :"Vào đi"

Cô bất giác hoài nghi :"Làm gì thế?"

"Em chẳng phải nói có bằng lái rồi sao, có mang theo không?"

"Đem theo thì có đem theo đây". Cô giơ túi xách lên :"Ngày nào cũng nằm trong túi xách của em"

"Vậy thì lái xe đi"

Tùy tiện giao cho cô một chiếc xe hơi hàng hiệu mới toanh trị giá vài chục triệu, chủ nhận chiếc xe ắt hẳn phải có tâm lý vững vàng lắm đây.

Rõ ràng Diệp Hạo Ninh chíng là loại người này.

Anh ngồi ở ghế xe phụ, thậm chí nagy cả dây an toàn cũng vẫn chưa thắt, dường như hoàn toàn tin tưởng vào cô, chỉ nhìn về phía trước nói :"Đi thôi"

Tiểu Dĩnh hai tay nắm chặt lấy vô lăng, bất giác xác nhận lại lần nữa :"Anh thật sự muốn em lái xe ra tiệm rửa xe ư?" mặc dù chỗ cần đến chỉ cách đây hai đoạn đường, nhưng chí ít cô cũng đã mất 2,3 năm không đụng đến xe, trong lòng không khỏi nhút nhát

Diệp Hạo Ninh lúc này mới quay sang nhìn cô :"Anh thật không hiểu nổ em, đã thi lấy bằng lái lâu vậy rồi mà vẫn không dám lái xe? Nếu không lái xe, thì sao lại mang theo bằng lái bên người chứ? Rốt cuộc em đã nghe qua câu học đi đôi với hành bao giờ chưa vậy?"

"Bằng lái xe em thi lúc em học năm cuối đại học, kúc đó đang thịnh hành mà, các bạn em đều đi học lái xe, em cũng đi theo góp vui thôi. Lúc đó em chỉ nghĩ có thêm một tấm bằng cũng tốt chứ sao. Em nói nhé, sau khi thi xong em đã sai sót một điểm nhỏ, đáng lý ra không được đậu đâu..."

"Ồ? Vạy sau đó thì sao?"

"Sau đó... Sau đó hình như là người giám khảo đi theo xe cảm thấy em cũng dễ nhìn, đành cho qua cho xong. Bởi vì lúc lên xe em có nói chuyện với anh ta dăm ba câu, đại khái anh ta cũng có ấn tượng với em, không nỡ để trời nắng nóng đuổi con gái nhà người ta xuống xe. Haiz, anh đâu có biết chứ, lúc đó trước em cóc một cô bạn không đậu kỳ thi, lúc quay xe, va quệt vào cây cột. Kết quả là khóc òa lên, xuống xe bỏ về dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, thật là thê thảm". Trong lúc trò chuyện, cô đã xoay chìa khóa mở ga, khở động máy thao tác không mấy thuần thục lắm. Chiếc xe men theo mặt đường bằng phẳng rộng lớn miễn cưỡng lăn bánh.

Năm đó làm thế nào mà lấy được bẳng lái xe, chuyện này Tiểu Dĩnh chưa bao giờ nhắc đến cả. Trong lúc tình hình cấp bách cô liếc mắt nhìn Diệp Hạo Ninh, chỉ trông thấy anh khẽ nhíu mày, cô những tưởng anh bị hú hồn, thế là mỉm cười sung sướng :"Cho nên, em rất xứng đáng với cái tên sát thủ nơi xa lộ đây, em thấy anh nên thắt dây an toàn cho chặt vào. Còn bẳng không thì anh lái xe đi nhé?"

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh không hề cử động, vẫn ngắm nhìn cô.

Cô chậm rãi cẩn thận kiểm soát tốc dộ và phương hướng, con mắt tuy không dám nhìn ngang ngó dọc lung tung, vẫn không ngậm miệng lại, không kìm được cười rộ lên :"Anh không phải là bị hù dọa thành ngốc nghếch rồi đó chứ? Haiz, thật ra thì tài lái xe của em cũng không đến nỗi tệ như tưởng tượng của anh đâu. Huống hồ, hôm qua chẳng phải đã nói là gì, xe của nah đã mau bảo hiểm từ lâu rồi mà..."

"Anh chỉ đang nghĩ là..." Diệp Hạo Ninh đột ngột lên tiếng, làm gián đoạn lời nói nhảm thao thao bất tuyệt của cô, khẽ híp mắt lại dường như thật sự nghi hoặc :"Anh chỉ đang nghĩ là, lẽ nào hồi còn học đại
Prev..1....68.69..70..71.72....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Mùa đông lạnh lắm ba ơi!
» Tiền ma
» 7 ngày chia tay
» Thư gửi mẹ
» Hạnh phúc cách mình bao xa?
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem